Một chuyện cảm động đến muốn rơi nước mắt. Cô bé Xa Diễm trong câu chuyện kể sau đây đúng là một thiên thần nhỏ bị đọa giữa cõi đời này. Nhiều bàn tay đã đưa ra với bé và những giọt lệ xót thương, khiến chúng ta còn giữ được niềm tin. Xin mời theo dõi. NS

Xa Diễm là cô bé bất hạnh. Bé có đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây, chỉ sống vỏn vẹn 8 năm. Câu cuối cùng bé nói: “Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!”.

Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa Thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Sau đây, xin thuật lại cuộc đời của bé Xa Diễm: Bé mới sinh ra thì đã bị đem bỏ bên vệ đường. Một buổi sáng cách đây đã lâu, anh nông dân Xa Sĩ Hữu tình cờ phát hiện ra một hài nhi đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt “20 tháng 10, 12 giờ đêm”. Khi đó, anh Xa Sĩ Hữu vừa tròn 30 tuổi, ở thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, nhà nghèo cho đến nỗi không lấy được vợ. Thế nhưng, do lòng thương xót, anh bế bé lên và nói với bé: “Thôi thì về nhà tao, tao ăn gì, mày ăn nấy!”

Thời gian trôi qua, bé lớn lên, tuy khổ cực nhưng bình an. Từ lúc 5 tuổi, bé Xa Diễm đã biết giúp cha làm việc nhà -giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo.

Vào học lớp một, bé biết mình phải cố gắng. Em được xếp thứ nhất trong lớp, làm người cha

Xem thêm:   Cô gái & 2 người lính cứu hỏa

mù chữ của mình cũng nở mày nở mặt với làng xóm. Dòng đời cứ thế trôi qua. Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm lại được. Bác sĩ phát hiện Xa Diễm mắc bệnh bạch cầu cấp tính- acute leukemia. Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, ít nhất cũng tới 300 nghìn nhân dân tệ (hơn 4,000 đô la), Xa Sĩ Hữu choáng váng. Thương bé Xa Diễm, anh quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình.

Nhưng nhà thì quá rách nát, không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ vốn rất ngoan, đã xin cha hai điều: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: “Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh”.

Ngày hôm sau, Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, mua một bộ quần áo mới, rồi đi đến tiệm chụp ảnh. Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra. Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, nước mắt chảy thành dòng!

Thắm Nguyễn

Trong tình cảnh tuyệt vọng đó, nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ ‘Thành Ðô buổi chiều’, thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị gió cuốn đi.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo “Ðứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự” được đăng, cả thành phố Thành Ðô đều xúc động, cả mạng lưới Internet toàn Trung Quốc cũng xúc động. Một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560,000 nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái.

Xem thêm:   Chuyện về một chàng Romeo

Xa Diễm phải chịu đựng đợt hóa trị khổ sở. Sự kiên cường của đứa bé khiến người lớn cũng  kinh ngạc. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em “không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám”.

Hai tháng hóa trị, Xa Diễm qua được chín cửa “quỷ môn quan” – sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hóa… lần nào cũng “hung hóa cát”.

Thế nhưng, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khỏe Xa Diễm càng kém. Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: “Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?” “Bởi vì họ đều có lòng tốt!” “Dì ơi, con cũng làm người tốt”. “Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ làm nên những điều càng thiện lương”. Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở, nói: “Dì ơi, đây là di chúc của con…”.

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên đây là những việc Xa Diễm thu xếp cho sau này mình ra đi. Một đứa trẻ 8 tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang “Di chúc”. Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem qua có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Suốt cả bức thư, chữ “Dì Truyền Diễm” xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều “nhờ vả dì làm hộ” khi em lìa đời. Và còn cả lời ước muốn qua nhà báo em gửi lời “cảm ơn” và “tạm biệt” với cả thế giới.

Xem thêm:   Cát mang niềm vui đến

“Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng Thập Tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn…” Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Trên bia mộ, một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: Con đã từng được sống, con rất ngoan!. Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: “Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ”.

NS

(Tin Internet)