Nhiều người cho rằng, cái “sến” của phim Hàn Quốc là mô-típ hai người yêu nhau nhất định phải có màn cõng nhau. Cô người yêu uống rượu say, bị trật chân, đi bộ mỏi chân, lên cầu thang… thế là cô dứt khoát đòi anh phải cõng. Chỉ là cảnh diễn có thể kéo dài không đến 3 phút, nhưng họ phải thể hiện sao cho đó là tình yêu thật sự, yêu nhau mới cõng nhau, cõng cũng nặng và mệt lừ, thở phì phò ra trò.

hình: Gemini AI
Từ phim ảnh, thử bước ra đời thực, có nhiều người đã cõng nhau chưa?
Có thể nói, cõng là động tác tương đối dễ chịu và gọn gàng nhất khi phải mang vác thứ gì đó. Khi ấy, tấm lưng là chỗ chịu, trọng lượng đặt trên lưng sẽ giảm đi nhiều so với các hình thức mang vác khác. Chính vì thế trong làm việc, con người chọn phương án cõng để tăng năng suất lao động (cõng bao xi măng, bao gạo…).
Hai cha con đi bộ buổi sáng, mỏi chân, cô bé 6 tuổi đứng lại nhõng nhẽo: “Bố cõng con đi”. Ông bố vì muốn con đi bộ thêm chút nữa khích lệ con và chỉ về phía trước, tới chỗ kia bố mới cõng. Cô bé giậm chân, không chịu, mỏi chân rồi, bố phải cõng cơ. Nhìn hai bím tóc lắc lắc và gương mặt phụng phịu trông đáng yêu quá, ông bố bèn ngồi xuống cho con lên lưng để cõng. Cô bé vòng tay ôm cổ bố và hai cha con cười vang trên đường, thỉnh thoảng cô bé còn đánh nhịp hai chân và hát thật to. Nhìn cảnh đó, chắc chắn mọi người sẽ thấy tình yêu thương của bố dành cho con, trông hai cha con họ thật hạnh phúc! Và có lẽ, tâm tình của bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng mong ước mình được mạnh khỏe để cõng (dìu dắt) con, từng bước đưa con vào đời.
Một bạn gái kể chuyện, một ngày cô cảm thấy rất hạnh phúc khi lần đầu tiên được người yêu cõng; khi ấy, đôi giày của cô bị rớt gót và hai người đi trên con đường không bằng phẳng lắm. Anh đưa ra một quyết định “táo bạo” là được cõng cô đi. Ban đầu, cô ngượng lắm, vì giữa thanh thiên bạch nhật, người qua kẻ lại đông đúc. Thế nhưng, cô không còn cách nào khác khi chân của cô bị đau. Cô tâm sự rằng, cảm giác được người yêu cõng trên lưng thật khó tả, như đi trên mây vậy, cô cho rằng, không có gì dễ chịu hơn khi được áp má vào lưng người mình yêu và hơn thế đó là cảm giác được che chở. Cô mong con đường dài mãi, và tình yêu của anh và cô cứ mãi bình yên như thế! Sau này, vì nhiều lý do, hai người chia tay; nhưng, với cô, đó là quãng thời gian ngọt ngào nhất có những ngày thật hạnh phúc cô được anh cõng đi qua những cánh đồng (về quê), qua suối (đi dã ngoại), lên cầu thang (nhà chung cư)…
Cuộc đời không chỉ có tình yêu lãng mạn. Có thể thấy, nhiều hoàn cảnh bố (hay mẹ) phải cõng con đến trường, bạn bè thay nhau cõng bạn đến lớp. Thật cảm động khi thấy cảnh người chồng đã có tuổi cõng vợ trên lưng vì bà bị đau chân hay bệnh gì đó không đi được.
Có những vùng quê ngày xưa cứ đến mùa mưa lũ phụ huynh phải cõng con qua một dòng nước sâu và chảy xiết để đến trường. Nhiều người cho biết, vì xóm không có cầu và đường nên ai muốn qua khe thì phải lội nên việc cha mẹ cõng con lội qua khe là chuyện bình thường. Chỉ có tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ với con cái mới làm được vậy!
Một bà mẹ kể chuyện, ngày xưa bà sinh đứa con thứ hai bị chứng tiền sản giật, nguy cơ tử vong rất cao. Bà không thể nào quên được cảnh chồng cõng bà chạy 4, 5 tầng lầu để tìm bác sĩ hay chuyển phòng bệnh. Chính tình yêu thương của chồng đã tiếp cho bà nghị lực, chống chọi với bệnh tật.

hình: Gemini AI
Cuộc đời bình thường, cha mẹ nuôi con khôn lớn đến một ngày nào đó con cái chắc chắn sẽ xa rời vòng tay cha mẹ. Và, không phải bất cứ ai trong cuộc đời cũng được cha mẹ cõng. Thời còn bé, đứa con nào cũng thích được bố hay mẹ cõng trên lưng. Đó là cảm giác được che chở, được bảo vệ, quan tâm và gắn bó. Từ đó, mới thấy, tại sao phụ nữ thích được người yêu cõng. Điều đó khiến họ nhớ lại ngày còn bé được bố, mẹ hay anh, chị cõng đi chơi, được yêu thương, được vòi vĩnh.
Ngày xưa nhà con đông, mẹ vì muốn rảnh tay làm công việc hay chăm em nhỏ, liền bảo anh đưa em ra ngoài ngõ chơi. Anh vì muốn được nhanh chóng hòa nhập vào đám bạn đang có lắm trò vui, chỉ có cách duy nhất là cõng em chạy thật nhanh. Em ngồi trên lưng anh thích thú với trò phi ngựa, thỉnh thoảng còn đánh hai chân vào hông anh theo kiểu thúc cho ngựa chạy nhanh hơn. Cũng không loại trừ cảnh anh chạy hăng quá, vấp phải cục đá, hai anh em cùng ngã u đầu, đôi khi phải giấu mẹ vì sợ bị đòn. Bao nhiêu là kỷ niệm!
Và, còn gì vui hơn khi có ngày nào đó bố rảnh rỗi ở nhà chơi với con, bố làm ngựa cho con phi nước đại, bố cõng con bò quanh nhà tìm thứ này, thứ kia cho con. Hạnh phúc đơn giản ấy, tưởng là dễ mà đôi khi có nhiều trường hợp khó thực hiện vô cùng.
Vậy, khi còn có thể, bố hay mẹ hãy làm ngựa cho con đi bởi thời gian trôi qua nhanh lắm, hãy yêu thương vồ vập con cái đi bởi ngày con rời xa cha mẹ không còn bao lâu nữa.
“Trẻ cậy cha, già cậy con”, rồi đến một ngày nào đó, cha mẹ già, bao nhiêu bệnh tật đổ xuống, con lúc này lại làm chỗ dựa cho cha mẹ. Hạnh phúc thay cho ai có cơ hội cõng cha mẹ trên lưng để nhớ lại rằng, có một thời mình đã được cha mẹ đưa đi trên chiếc lưng vững vàng đó.
Mới thấy, yêu thương nhau, cõng nhau là việc bình thường, đâu có gì gọi là “sến”?
Bạn có nghĩ vậy không?
ĐTTT








