Nhà ta trong đám mây xanh ấy

Em vẫn hình dung, mỗi sớm mai?

Áo trắng ngoài dây phơi, giậu biếc

Ðợi hong khô, ngọn gió bông lài

 

Dỗ tình, mai mốt khi xa xứ

Em có là hoa của những ai

Ta ở bên đây bờ, tưởng nhớ

Vời trông theo mấy khúc sông dài

 

Hỏi người, hưng phế, bao còn mất

Ðã rụng rơi, hay đà nhạt phai

Dạo khúc Xuân Du Phương Thảo Ðịa

Mà sầu đong càng lúc càng đầy

 

Hỏi mùa xanh có về phương ấy

Nhật nguyệt đôi vầng, hoa mãn khai

Thả mái chèo lơi, không bến đỗ

Tình tang nghiêng bầu rượu quan hoài

 

Hỏi nhành dương liễu xưa xa ấy

Bóng cả cây già hay mảnh mai

Tháng Chạp, ra Giêng, giờ ấm lạnh

Ðầu non trăng xế gác hiên ngoài

 

Nhà ta trong đám mây xanh ấy

Chim én thường ngang qua giáo đường

Có chở giùm nhau trăm nỗi nhớ

Người bên đạo phải lòng bên lương

 

Cũng là thơm thảo làng quê cả

Giữ lấy tình riêng một thoáng hương

“ Chim đã vui đàn,  chim cất cánh

Ngựa còn rộng nước, ngựa rong cương”

 

Em là thiên sứ trời sai đến

Cứu rỗi đời ta muôn nhiễu nhương

Là kẻ trần gian thương tiếc bướm

Nên chưa vào được nước thiên đường

 

Ngày mai, trong đám mây xanh ấy

Em hóa thành chùm hoa mẫu đơn

Nở thắm một mùa nhân đức, nhé

Ta trôi sông, lạc chợ, vô thường

 

Này, người tơ tóc nơi sương giá

Có gặp hồn ta trong bóng gương

Một cõi, một quê, sầu vạn cổ

Tà dương hề, quanh quất tà dương

 

Ngày mai, trong đám mây xanh ấy

Em cứ hồn nhiên như trẻ thơ

Líu ríu cùng ai đi lễ sớm

Ðăm đăm em ngước lên bàn thờ

 

Lời kinh hôm ấy thơm như mật

Em khẩn cầu, xin Chúa xót thương

Ðừng để mình xa xôi, cách trở

Dã quỳ ơi, vàng rực, đưa hương

 

Ngày mai, trong đám mây xanh ấy

Em mở giùm tôi trang Thánh kinh

Chúa bảo, chúng mình còn vụng dại

Như loài chim én mãi lênh đênh

Đinh Cường

 

Xem thêm:   giá như  có một phép màu  

LĐB