Út Hợi, tuổi con heo, lớn hơn tui tới bốn tuổi, nhưng lại là bạn chung một lớp, ngồi chung một bàn; vì nó học hơi ‘bị’ dở. Trong lúc tui còn mê bắn đạn ‘cu li’ thì Út Hợi mê rượt theo gái.

Năm 1968, Tết Mậu Thân, thi Tú tài Một, tui đậu còn Út Hợi thi rớt. Út Hợi biến mất. Bảy năm sau, năm 1975, Út Hợi như hồn ma bóng quế trở về.  Tui đi tù cải tạo còn nó làm Chánh văn phòng Huyện ủy mà Tía nó đang làm Bí Thơ.

Ðó là chuyện hồi xưa! Nhưng cách đây chừng một tháng, sau một chầu nhậu đã đời với mấy thằng cùng khóa 4/72 Thủ Ðức, tui kêu ‘Uber’ để về nhà. Tài xế là một ông già đầu đã bạc phếu nhìn tui lom lom rồi la làng:

“Mầy là thằng Thu ‘ca’ phải không?”

(Thu ‘ca’ nói lái là bí danh thời đi học của tui; chỉ có những thằng bạn chí thân mới biết). Tui vốn là một con người gia giáo, quen cái thói kính lão đắc thọ, bèn hỏi lại:

“Thưa! Cụ là thằng nào?”.

“Tao là thằng Út Hợi đây!”

o O o

Rồi hôm qua, trời Melbourne u ám, mưa tầm tã vì ảnh hưởng lụt bão từ tiểu bang New South Wales. Tui ngồi một mình nhổ râu, buồn; vì không có ai kêu tui đó? Bất ngờ tiếng chuông reo, tui mở cửa thì thằng Út Hợi đứng chần vần trước cửa.

“Mưa lạnh quá! Cho tao vô nhà đi!”

Nói nào ngay tình bạn học của tui với Út Hợi sau biến cố 75 giờ đã khác. Nước sông nước giếng không thể nào hòa lẫn với nhau cho được, nên lòng tui không hào hứng lắm. Nhưng không cho nó vô nhà trong thời tiết khắc nghiệt như thế nầy thì mình làm vậy cũng hơi bị ác!

Truyền thống ông bà mình để: khách đến nhà không gà thời vịt nên tui lui cui xuống bếp xào một dĩa thịt bò nghi ngút khói. Thằng Út Hợi khui chai ‘Ông già chống gậy’ ‘Johnny Walker’, rót đầy hai ly rồi nói:

“Dẫu muộn nhưng nếu ngoan cố, không xin lỗi mầy thì chết tao không nhắm mắt! Tao có hai cái lỗi lớn lắm. Một là cái vụ truyền đơn của tao bỏ trong hộc bàn hồi thời mình đi học, làm Cảnh sát Ðặc biệt cứ điều tra, kêu tới, kêu lui làm phiền nhiễu tới mầy!” Hai là cái vụ em Lìn!

Xem thêm:   “Buồn viễn xứ khôn khuây”

“Truyền đơn không phải của tao thì tao cóc có sợ! Mà hồi xưa đi học mầy tên là Hồ Út Hợi mà sau 75, mầy lại tên là Hồ Hởi”

“Tao là con một nhưng Tía tao muốn lót chữ Út để hăm he Má tao là đẻ một thằng thôi! Phải trung kiên với Cách mạng! Không được léng phéng với ai để đẻ thêm đứa khác! Còn tên Hợi, Tía tao cho là quê mùa, dốt nát quá nên Tía tao đổi tên tao thành ‘Hồ Hởi’.

Hồ Bá Chữ là Tía tao, trong bưng ra làm Bí thơ huyện ủy. Bá chữ (trăm chữ) nhưng Tía tao chỉ biết một chữ ký tên. Tao làm Chánh văn phòng huyện ủy để đọc văn thư cho Tía tao nghe. Sau đó, ổng chỉ có việc ký tên”

Rồi Tía tao muốn tao lấy em Mười Thập, con của đồng chí Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy, là cấp trên của Tía tao.

“Tía cưới vợ cho con để nhà mình tăng ‘thu nhập’. Má mầy cũng có hai dây ‘hụi nghĩa’. Tiền bạc, mầy khỏi có lo!”

“Hụi nghĩa là cái giống gì vậy Tía?”

“Hụi nghĩa do Má mầy, bà Bí thơ huyện ủy làm chủ, hụi viên chỉ đóng mà không bao giờ được hốt, giống như hụi đã chết rồi!”

“Hụi viên nào mà ngu quá vậy?”

“Mấy tay Bí thơ xã nó không ngu như mầy tưởng đâu. Nó mua cái ghế của nó! Ai sống mà không ăn? Ai mặc áo mà cái túi may ngược chúc xuống bao giờ? Giáo dục của Mỹ ngụy làm mầy ngây thơ, trong sạch quá hèn chi không thua trận sao được?”

Bảo Huân

o O o

“À mầy còn nhớ em Lìn hông Thu? Tao khoái em Lìn lắm! Nhưng em Lìn chỉ chịu đèn mầy. Vì mầy dẻo miệng, ăn nói văn chương, câu cú đàng hoàng trong khi tao phèn thôi hết biết.

Có chức có quyền, tao muốn hớt tay trên, cưới em Lìn của mầy; nhưng Tía tao nói: “Thằng Ba Són thuộc giai cấp bóc lột… Không được!”.

“Bán thuốc Tây mà bóc lột cái giống gì?” Tao cãi lại. Tía tao đập bàn nói: “Mầy cãi thì tao chết!” Rồi Tía tao chết thiệt! Ổng ôm ngực kêu đau quá. Tao rót cho Tía tao một ly nước. Nước chưa trôi qua cổ họng thì Tía tao mắc nghẹn, mắt trợn trắng trợn dọc, kêu ằng ặc rồi đi luôn. Mặc cảm tội lỗi vì làm Tía tao đi bán muối nên tao đành cố quên Lìn để đi cưới vợ!

Xem thêm:   Dề cơm cháy!

Sau lễ Tuyên bố (CS hổng có kêu đám cưới đâu nhe), em Mười Thập lên lớp tao là: “Cách mạng yêu là phải nhìn về chung một hướng. Nên đêm hợp cẩn giao bôi, nằm trên giường, em Mười nhìn lên trần nhà và tao cũng vậy. Yêu nhau hổng nhìn nhau mà nhìn về cùng một hướng thì còn mần ăn gì được nữa?

Lửa lòng tao đã tắt ngúm từ đêm đó. Còn em Mười thì lạnh băng như nước đá. Ðể cứu vãn hôn nhân rệu rã trên bờ sụp đổ, tao tìm mọi cách, kể cả dắt vợ tao đi chơi quần vợt để hâm nóng tình tao.

Một hôm, chơi quần vợt, đồng chí Mười Thập, vợ của tao giao bóng luôn ăn điểm, hổng hụt trái banh nào.

“Trời đất! Trước đây, anh chưa bao giờ thấy em giao bóng hay như thế!”

“Nhờ mấy anh bên Thường vụ tập huấn cho em đó!”

Về nhà vợ tao bưng ra một dĩa thịt bò ‘Kobe’.

“Ngon! Trước đây anh chưa bao giờ thấy em làm ‘beefsteak’ ngon như thế! ‘

“Nhờ mấy anh bên Thường vụ tập huấn cho em đó!’’

Ăn xong, đồng chí vợ nháy mắt và cả hai đứa tao bèn đi lên lầu. Mười phút sau, mệt quá xá, tao nằm lăn ra thở hổn hển: “Quá đã! Trước đây, chưa bao giờ thấy em nóng bỏng như thế!” Con vợ tao: ‘Nhờ mấy…” Em chưa dứt câu là tao nói: “Anh muốn ly hôn!”.

Trong lúc chờ Huyện ủy chấp thuận cho tao thôi vợ thì bất ngờ Lìn mời tao đi rước dâu tuốt ngoài cửa Ba Ðộng Vĩnh Bình. Tao gật đầu nghe cái cụp. Bà con của em dưới ghe nói toàn tiếng Tiều, tao không hiểu gì hết ráo. Thuyền lắc lư, chạm vào da thịt của em làm tao quá đã! Ra khỏi mấy cái cồn cát chìm dưới cửa sông, sóng biển đánh ầm ầm vô mấy hàng đáy. Tao nói: “Huốt Ba Ðộng rồi tài công ơi!”. Bất ngờ một khúc sắt lành lạnh ấn vào lưng tao: “Câm miệng lại! Nhúc nhích là tao bắn”.

Xem thêm:   Hân hoan đời độc lập

Té ra em Lìn dụ tao theo để tụi Công an Biên phòng biết mặt tao, lúc chặn xét không làm khó dễ. Ghe nầy chỉ là ‘taxi’. Còn cá lớn, đang núp lùm chờ sẵn. Lên được thuyền rồi, tụi nó đòi đạp tao xuống biển. “Ðừng cho ảnh mò tôm tội chết! Mang Hai Hợi theo vì sợ mình còn gặp Quốc doanh đánh cá” Lìn van xin.

Bảy ngày lênh đênh trên biển, thuyền cũng tới Bidong, Mã Lai. Chừng vài tuần sau, tối tao đang ngủ, tụi nó trùm mền đánh tao lỗ mũi ăn trầu, cái đầu xỉa thuốc vì tội theo CS. Chính tay Lìn lấy khăn lau máu, nấu cháo cho tao ăn. Tao tưởng bở, tưởng Lìn yêu tao rồi đó chớ! Nào ngờ em thẳng thừng cự tuyệt: “Chăm sóc anh vì tình đồng song năm cũ. Chớ Lìn làm sao yêu một người vô thủy vô chung cho được?”

“Tui vô thủy vô chung chỗ nào? Lìn nói nghe coi!”

‘À trước 75, nhà Lìn đóng thuế hàng tháng cho VC. Anh mua thuốc Tây tuồn vô bưng. Bề (ba) của Lìn biết hết nhưng làm ngơ vì sợ Tía anh chọi lựu đạn khủng bố. Vậy mà chiếm được chánh quyền rồi, Tía anh không biết mang ơn; còn chụp mũ nhà Lìn là tư sản mại bản để tịch thu tài sản mồ hôi nước mắt mấy đời của người ta”.

Sau đó, Lìn đi Mỹ. Mỹ không nhận đảng viên CS; nên tao đành đi Úc. Mấy chục năm dâu biển, tao lại gặp lại mầy đây. “Thu ơi! Tao xin lỗi”

“Tao thì tha thứ cho mầy rồi! Nhưng hổng biết bà con xứ sở mình có tha tội cho Tía con nhà mầy không nữa?”

“Tao biết tội của Tía con tao lớn lắm mà!”.

Nốc cạn hết ly rượu đầy, thằng Út Hợi bật khóc hu hu! Nhưng lòng tui, thú thiệt với bà con, rất dửng dưng, băng giá!

DXT