Miscellaneous Writings

Cụ ông chờ người ở sân bay

Một câu chuyện cảm động tưởng như không có thực.  Suốt 20 năm, ông cụ lặng lẽ sống ở sân bay, như cái bóng giữa dòng người qua lại, ai cũng từng chỉ trỏ, bàn tán. Cho đến một ngày, sự thật về thân phận ông khiến tất cả phải lặng người trong xúc động.  Giữa dòng người hối hả ở sân bay Tân Sơn Nhứt, một ông cụ gầy gò, tóc bạc trắng, khoác chiếc áo khoác cũ kỹ, ngồi lặng lẽ bên góc ghế chờ gần cổng ra vào quốc tế.  Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên: “ông cụ sân bay”, “người lang thang thời gian”, thậm chí có người đùa gọi là “hồn ma lạc lối”. Có những đứa trẻ chỉ vào ông rồi thầm thì với mẹ cha, người lớn cũng từng ái ngại mà bỏ lại vài gói mì tôm, chai nước, hay đôi khi là tờ tiền lẻ. Nhưng ông chưa từng xin ai bất cứ điều gì. Ông chỉ ngồi đó, mắt nhìn xa xăm như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến từ những chuyến bay không ngừng cất cánh và hạ cánh mỗi ngày.  Không ai biết ông đến từ đâu. Không ai rõ vì sao ông lại chọn sống suốt 20 năm giữa nơi nhộn nhịp này, nơi mà ai cũng chỉ dừng lại tạm thời, chứ chẳng ai ở lại vĩnh viễn.  “Ông ta bị mất trí nhớ.” – một anh bảo vệ từng nói với cô lao công.  “Không phải đâu, nghe đâu ông ấy từng là Việt kiều, bị con cái bỏ rơi lúc về nước.” – chị bán cà phê trong sân bay thì thầm.  “Cũng có khi là gián điệp thời chiến, không dám để lộ danh tính.” – có người thêu dệt, kèm nụ cười nửa miệng.  Mỗi người một giả thuyết, một mảnh ghép vụn vặt để cố ghép nên câu chuyện chưa có hồi kết. Nhưng ông cụ thì chẳng bao giờ giải thích. Ông chỉ lặng lẽ sống – như thể sự im lặng của ông là một phần của những âm thanh ồn ào kia, là tiếng ngân dài của thời gian bị lãng quên.  o O o  Một ngày đầu mùa thu năm ấy, khi mưa Sài Gòn kéo đến bất chợt, một cô phóng viên trẻ tên là Hà xuất hiện tại sân bay. Cô được giao thực hiện một phóng sự về “cuộc sống thường ngày ở sân bay”, và khi lướt qua góc ghế quen thuộc, cô thấy ông cụ – ướt lấm tấm mưa, tay ôm khư khư chiếc va-li cũ sờn góc. Tò mò, cô dừng lại hỏi chuyện.  Lúc đầu, ông không trả lời. Nhưng cô gái trẻ không bỏ cuộc. Cô mang nước, mang bánh mì, thậm chí ngồi cùng ông cả buổi chiều mà chẳng hỏi gì thêm. Cô chỉ kể về mình – một cô phóng viên tỉnh lẻ lên thành phố, làm nghề vì đam mê kể chuyện của con người.  Sau 3 ngày như thế, ông cụ cuối cùng cũng lên tiếng – bằng một chất giọng trầm, rõ ràng và đầy cảm xúc.  “Cháu có tin là có những người sống cả đời chỉ để đợi một người không?”  Hà ngỡ ngàng. Lần đầu tiên, ông cụ không còn là một bóng mờ, mà trở thành một con người – với giọng nói, ký ức, và một trái tim chưa bao giờ thôi chờ đợi.  Nano banana o O o  Chuyện của 40 năm trước  Ông tên là Trần Văn Minh. Năm 1975, ông theo chuyến bay định mệnh rời Việt Nam sang Mỹ cùng vợ và con gái nhỏ, chỉ 3 tuổi. Nhưng giữa cảnh hỗn loạn lúc ấy, ông bị thất lạc vợ con ở sân bay. Máy bay không thể quay lại, và thế là ông đi một mình – mang theo nỗi day dứt, mang theo trái tim bị xé đôi.  Cuộc sống ở Mỹ không dễ dàng, nhưng ông luôn giữ hy vọng một ngày sẽ quay lại tìm vợ con. Ông học hành, làm việc, tích cóp từng đồng. Sau [...]

2026-02-26T11:07:57-06:00February 26th, 2026|

Nhỏ mà có… tuổi

“Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên” là câu nói nổi tiếng của Archimedes (287-212 trước Công Nguyên). Ổng là một nhà toán học, nhà vật lý, nhà phát minh huyền thoại người Hy Lạp. Hình của Archimedes được [...]

2026-02-19T13:02:50-06:00February 19th, 2026|

Gió còn thổi mãi

Trong khi đợi nước sôi, chờ nghe âm thanh sùng sục bốc hơi từ cái ấm pha, chờ những giọt cà phê tỏa hương thơm ngào ngạt khắp gian bếp. Tôi thường đứng nhìn bâng quơ qua khung cửa, nhìn ngôi nhà bên kia đường, [...]

2026-02-19T12:57:11-06:00February 19th, 2026|

Nghề MC

MC là từ viết tắt theo tiếng Mỹ Master of Ceremonies gần đây trở thành nhân vật quan trọng không thể thiếu, chuyên tạo thêm “ép-phê” cho các buổi tiệc tùng như tiệc mừng thọ, sinh nhật, lễ kết hôn, đám cưới vàng, đám cưới [...]

2026-02-19T12:34:59-06:00February 19th, 2026|

Lá Thư Từ Kinh Xáng 1 (kỳ 27)

“...Chỉ là những câu chuyện vụn vặt được chắp nối qua những mảnh đời dân quê miệt kinh rạch hầu san sẻ cùng bạn trẻ, những người chưa hoặc không có dịp sống gần gũi với dân ruộng về các miền kinh rạch ấy như [...]

2026-02-19T11:57:16-06:00February 19th, 2026|

Ngày Xuân chơi chữ

Ngày xưa, trong các lễ hội, nhứt là lễ hội Xuân thì người ta thường bày trò chơi đoán chữ, ai đoán đúng được nhận quà. Quà tặng thường là một cái lồng đèn nhỏ cầm tay màu hồng hoặc đỏ, trên có vẽ bông [...]

2026-02-19T11:54:42-06:00February 19th, 2026|

Vì sao Paris trở thành thành phố của tình yêu

TỪ NHỊP SỐNG HỘI HỌA ĐẾN NHỮNG CUỘC TÌNH NGHỆ SĨ Có những thành phố đẹp. Có những thành phố giàu. Có những thành phố quyền lực. Nhưng hiếm có thành phố nào, qua nhiều thế kỷ, lại được thế giới cùng lúc gọi bằng [...]

2026-02-19T11:45:20-06:00February 19th, 2026|

Thi sĩ Mường Mán lối về qua mấy ngõ hoa

“Hồi mới viết, tụi bạn đứa nào cũng chọn bút danh mỹ miều, nên tui đặt ‘Mường Mán’ nghịch đời chơi... Cần-Thơ lúc đó hình như cũng ‘cần gạo’ hơn ‘cần thơ’ nên tui phải xoay xở làm đủ thứ nghề. Cũng may là có [...]

2026-02-19T11:20:33-06:00February 19th, 2026|

Lối sống Hygge

Giữa những ngày bận rộn này, cùng nhau chúng ta xin trở về với lối sống Hygge. Lối sống ‘Hygge’ của người Bắc Âu khiến thế giới ngưỡng mộ: Làm ít hiệu quả nhiều, hưởng thụ tối đa, không quên 2 chữ ‘gia đình’. Sau [...]

2026-02-19T11:00:20-06:00February 19th, 2026|

Chơi đẹp

Tại Thế Vận Hội Mùa Đông năm 1964 ở Innsbruck, Tony Nash và Robin Dixon là hai ngôi sao trượt tuyết của Anh đang cố gắng giành lấy chiếc huy chương vàng lịch sử. Nhưng ngay trước giờ xuất phát, xe trượt của họ bị [...]

2026-02-19T10:53:55-06:00February 19th, 2026|
Go to Top