Mai Trung Tĩnh tên thật là Nguyễn Thiệu Hùng, sinh năm 1937 tại Hà Nội. Năm 1954 di cư vào Nam, học trường Chu Văn An và đổ Cử nhân Văn chương Đại học Văn khoa Sài Gòn. Năm 1963 động viên vào khoá 16 Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức. Sau 1975, Mai Trung Tĩmh đi cải tạo nhiều năm..
Năm 1975, Mai Trung Tĩnh sang Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông mất tại Baltimore, Maryland năm 2002. Để lại ba (3) tác phẩm.
Mai Trung Tĩnh làm thơ rất sớm, từ đầu thập niên 1950 lúc còn học trung học ở Hà Nội, có thơ đăng báo từ năm 1953. Năm 1954 di cư vào Nam, ông trở thành một trong những cây viết năng nổ nhất của phong trào thơ tự do, thường có thơ đăng trên tạp chí Sáng Tạo của nhà văn Mai Thảo.
Năm 1962, Mai Trung Tĩnh cùng Vương Đức Lệ được Giải Thưởng Văn Học Toàn Quốc đồng hạng nhì về quyển “40 Bài Thơ”. Nguyễn Thanh Châu nhận định: Thơ MAI TRUNG TĨNH nặng về suy tưởng nội tâm hơn là diễn tả cảm xúc. Trong thơ ông ta nhận thấy nỗi khắc khoải có tính hiện sinh về bản thân, lịch sử, chiến tranh và cả tình yêu trước những biến động của đời sống, của đất nước. Ông diễn đạt trong sáng tác của mình phần lớn bằng thơ tự do, nhất là thơ xuôi. Sau đây là những bài thơ tiêu biểu của Mai Trung Tĩnh. SAO KHUÊ

một lần ra chơi
đà nẵng
Ta đến nước sông Hàn
Cuối mùa chinh chiến mỏi
Với dăm ba thằng bạn
Những người sống sót chăng ?
Ta trốn đời trốn ta
Như quên một quá khứ
Mưa âm thầm ảm đạm
Gió thở đều như than
Ta đổi được đời ta
Chiếc đồng hồ quá cũ
Trong ngôi nhà cổ xưa
Tháng ngày rêu mốc phủ
Ta thoát được đời ta
Đến nơi này của biển
Những mây trời tuổi nhỏ
Lại réo tàu ra khơi
Ta trải rộng hồn ta
Chạy lan dài sông núi
Sớm lên thăm Non Nước
Chiều tắm ngoài Mỹ Khê
Ta cũng đã gặp em
Giấc mơ nào hạnh ngộ
Đưa em đến Nam Ô
Lòng ta nghiêng sóng sánh
Cát im lìm dưới chân
Dưới chân em thao thức
Hồn ta tưởng đã cạn
Cũng tròng trành bể dâng
Ta đã sống đã sống
Một phút vàng thập thành
Em đã lùa ngọn lửa
Biến anh thành chính anh.
lịch sử
Tôi mở mắt và nghe mình nhỏ lệ
Những trận giặc kéo dài qua nhiều năm
Nhân loại đau buồn kể lể
Thành phố bị chiếm tiêu điều
Làng mạc héo khô trong cơn điên cuồng tàn bạo
Tôi mở mắt nhìn
Anh là người hậu chiến hồn hắt hủi bơ vơ ngoài phố
Thương bằng hữu bỗng trở thành những kẻ tử tù
Hay chết giữa công trường một sớm mai
Sớm mai hồng miệng còn muốn nói
Lời ca ngợi mặt trời
Và những bộ mặt hãi hùng hiện lên trong giấc mơ
(cho xin thêm niềm phẫn nộ)
Em là người hậu chiến mất nhiều hy vọng
Tìm tuổi trẻ ngác ngơ như kẻ dọn chiến trường
Quán rượu từng trận buồn đổ xuống
Những cuộc tình duyên không dám nghĩ bao giờ
Lồng ngực gầy vàng hơi thở
Em là bóng ma hay tiếng vang
Đâu con đường dài thơ ấu
Bóng mát hàng cây sông nước mặn mà
ruộng vườn trinh khiết
Như tuổi thơ như chút sương
Ôi đau thương như nàng
Một sớm mai tôi sực tỉnh bàng hoàng
Nghe cuộc đòi mình gánh chịu
Định mệnh nằm trong tay
Tôi nhận niềm đau vô lý ấy.
nửa đêm
Nửa đêm tỉnh dậy ngắm nghía mình
Tiếng còi tàu qua tàn bạo
Cửa sổ sao vây đời giá băng
Tôi nghĩ bóng tàu đường sắt
Những tiếng nói đêm run chân thành
Thổi lên rung động hồn kẻ ngủ
Tiếng gõ nào vang đầy nhà cũ
Nước chảy giòng kêu chan chứa lòng.
Nghĩ đến ngày mai một sớm mai hồng
Kẻ ở thành phố sửa soạn tâm hồn
Ngoài sân ga có người và đường sắt song song
Đầu máy sẽ ló ở khúc quanh đưa tới
Tàu nào qua biên giới đã sang
Những người bước xuống thân thể nhiều năm nói
Kẻ ở quê hương cười đón buồn như sương
Những lời trao, những tiếng nức, những vòng ôm, những thoáng hôn
Chiếc xe ngựa bâng khuâng vào thành phố.
Những thân hình thương lấy nhau
Trái tim hạnh phúc thầm mở ngỏ
Bao chuyện hôm qua chịu gục đầu
Tiếng nói góc phòng ngọn lửa
Tranh nào gọi năm xưa
Người vợ đến bên chồng hôn rất khẽ
Lời nước mắt rơi thưa
Mẹ ngồi nhìn con giờ biết nói
Từng không gian kéo về.
Tôi đợi tàu qua không được hỏi
Thế giới nào người đi tới
Tôi sẽ đợi người về
Cho đến ngày hấp hối
Ngày mai kẻ dậy ra thành phố nhiều tiếng nói
Ở bệnh viện, sân ga, xưởng thợ, bến tàu.
Tôi muốn hỏi người về đâu
Từ nơi nào sẽ đến
Tôi muốn đợi người trắng đêm nay.










