Lãm Thúy sinh tại Nhơn Ái, Phong Điền, Cần Thơ. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Cần Thơ. Sang Mỹ định cư ở Maryland. Tác phẩm gồm: Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi, Từ Mẫu & Thâm Tình.

Thơ Lãm Thúy bàng bạc nỗi buồn nhẹ nhàng, đọc cảm thấy lòng được an ủi. Thơ mang âm điệu dịu dàng, nhân hậu và đượm buồn. Lãm Thúy nay không còn nữa. Cô ra đi ngày 8 tháng 8 vừa qua.

Xin cùng nhau đọc lại vài bài thơ Lãm Thúy để tưởng nhớ một bóng hình u nhã. SAO KHUÊ

mẹ ơi, vĩnh biệt

 

Mẹ ơi, con về không kịp

Giấc dài mẹ đã hôn mê

Đôi mắt thân yêu đã khép

Mẹ đâu hay biết con về!

 

Con đi đầu non, cuối bể

Mấy mươi năm, mẹ vẫn chờ

Giờ sao lạnh lùng quá thể

Gọi hoài, mẹ vẫn trơ trơ!

 

Mẹ ơi, lòng đau như cắt

Chuyến phà đêm chở xác về

Có một tinh cầu vừa tắt

Lạnh lùng sông chảy dòng khuya…

 

Sáng nay, người ta khâm liệm

Áo quan đóng nắp lại rồi

Từ đây muôn đời, vĩnh viễn

Đâu còn thấy nữa, Mẹ ơi!

 

Thân xác vùi trong lòng đất

Mẹ nằm giữa một đồi hoa

Mẹ ơi, mộ vừa mới lấp

Từ đây đất lạnh là nhà!

 

Mẹ ơi, xác thân yêu dấu

Vùi trong đất lạnh đời đời

Hồn con không nơi nương náu

Biết tìm đâu nữa, Mẹ ơi!

 

Xem thêm:   Nguyễn Tiến Đức

Lặng nhìn bàn thờ nghi ngút

Di ảnh mờ trong khói hương

Thấm nỗi đau buồn tang tóc

Còn gì mà tiếc, mà thương!

 

Mẹ ơi, tử sinh chia biệt

Một lần cho đến thiên thu

Nghĩa là muôn đời, muôn kiếp

Hết mong gặp Mẹ nhân từ!

 

vào thu

 

Trời mới sang thu lạnh bóng chiều

Mà lòng tê tái biết bao nhiêu

Nắng ơi, vàng vọt chi màu nhớ

Xa mã muôn chiều sao tịch liêu?

 

Sầu ở đâu, thu rắc xuống đời?

Hoang mang chiều. Thấm lạnh quê người

Lá xanh thoáng đã vàng hư ảo

Trời đất vào thu, buồn chơi vơi

 

Chùng phiếm tơ lòng chẳng hiểu sao

Lẫn trong chiều lạnh, khói sương sầu

Nghe như hoài cảm, như tan tác

Và tựa như là thương nhớ nhau

 

Bởi thu? Chiều lạnh? Hay là ta?

Sầu chung thiên địa đã chan hòa

Còn đợi bên trời mây chuyển tím

Là một mùa thu đã ghé qua

 

mùa đông đất khách

 

Buổi sáng uống ly trà lạnh

Nghe mùa đông chợt dài hơn

Chiều về nghe chim vỗ cánh

Chạnh lòng ta nhớ cố hương

 

Chẳng biết xưa người lữ khách

Châm điếu thuốc buồn ra sao?

Chẳng biết xưa nơi đất Trích

Tráng sĩ sầu như thế nào?

 

Chỉ biết ta buồn quá đỗi

Ngó mây bay cũng nhớ nhà

Đêm nằm, lặng nghe gió thổi

Thương gì thương đến xót xa!

 

Nhớ nhánh sông mùa nước lũ

Nhớ bờ lau sậy lưa thưa

Nhớ cây bằng lăng vườn cũ

Mương bèo, rụng tím mùa hoa

 

Xem thêm:   Phạm Hiền Mây

Chiều lạnh, mùa đông đất khách

Thương cha, nhớ mẹ, nghẹn ngào

Chẳng biết chim nào chim vịt

Kêu chiều, thảm não như nhau.

 

đêm ở

sài gòn quán

 

Đêm ở Sài gòn Quán

Gặp gỡ người tài hoa

Nghe Đinh Cường khen tặng

Thơ Mẹ, tình thiết tha.

 

Cảm ơn Nguyễn Minh Nữu

Và Mai, cô vợ hiền

Nhắc chuyện mười năm cũ

Đọc câu thơ hồn nhiên

 

Nghe chuyện Kim Các Tự

Nhà sư trẻ đốt chùa

Cảm ơn anh Trương Vũ

Nói những điều sâu xa…

 

Xưa, thuở còn trẻ dại

Đọc.  Chẳng hiểu chi nhiều

Chỉ biết nhà sư ấy

Chà đạp người diễm kiều

 

Phải chăng vì quá yêu

Người ta muốn hủy diệt

Để muôn đời mang theo

Sâu kín niềm tưởng tiếc?

 

Cảm ơn Phạm Cao Hoàng

Tiếng trầm như nốt nhạc

Thắp lên niềm hân hoan

Giữa miền sầu chất ngất.

 

Đọc mấy câu “Tàn Thu”

Hỏi người bao nhiêu tuổi?

Hăm mấy mà làm như

Hơn nửa đời tàn rụi!

 

Về một mình, đêm lạnh

Gió thu làm bâng khuâng

Nghe niềm vui chắp cánh

“Chắt chiu những ân cần”.

 

Maryland 17-11-2014