Hai vợ chồng vừa xong chuyện mua vé máy bay đi Chicago trên máy computer, rồi ra bếp ăn cơm chiều, Hòa hỏi chồng:
– Tụi mình nên mang quà gì cho Yang và Winnie nhỉ?
– Anh cũng đang suy nghĩ, đương nhiên là sẽ mang quà rồi, nhưng chúng ta nên chọn món quà ý nghĩa.
– Ý nghĩa là sao chứ, khó quá! Tuy Yang là ân nhân, nhưng tìm quà ý nghĩa cũng khó, cậu ấy còn trẻ, mới hơn 30…
Hải suy nghĩ một hồi, rồi nói:
– Vợ chồng Yang là người gốc Đài Loan, tụi mình gốc Việt, cùng là Châu Á. Tất cả chúng ta đều ở Mỹ, họ ở Chicago, mình ở Seattle, nên cũng khó kiếm quà. Anh nghĩ, lần đầu mới gặp nhau, thể hiện sự biết ơn, lịch sự, tụi mình mua một loại chocolate và chai rượu đắt tiền nào đó, được không?
– Có vẻ trịnh trọng như đi tiệc á! Dù mình chưa gặp mặt họ ngoài đời, nhưng hơn 2 năm nay, qua facetime, chúng ta đã thấy Yang và vợ rất đơn sơ, giản dị, như hai đứa em thân thiết, không cầu kỳ kiểu cách.
– Hay là mình mua trang sức cho Winnie, ví dụ một chiếc vòng đeo tay, còn Yang là chiếc đồng hồ, họ sẽ đeo và sẽ nhớ kỷ niệm với vợ chồng mình!?
– Em vẫn thấy không phù hợp lắm! Thôi để từ từ tụi mình sẽ suy nghĩ thêm về món quà nhe.

Bảo Huân
Đêm hôm ấy, Hải đã ngủ ngon nhưng Hòa vẫn thao thức, nôn nao nghĩ đến chuyến đi gặp gỡ ân tình, với Yang, người ân nhân đã cứu mạng Hòa, cho Hòa được sống khi căn bệnh hiểm nghèo đang ở giai đoạn trầm trọng.
Cách đây 4 năm, vào giữa tháng Năm năm 2022, Hòa cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi, lúc nào cũng buồn ngủ, miệng bị lở loét, chẳng muốn ăn uống gì. Tuy nhiên, Hòa không sốt, ho, không đau cổ đau họng, và cũng không bị sụt cân bất thường. Hòa lấy hẹn bác sĩ gia đình nhưng phải đợi hơn 2 tuần mới có hẹn. Không muốn chờ lâu, Hòa đi vô Virginia Mason Clinic, họ thử Covid, có khám bệnh nhưng không đưa ra kết luận nào. Qua một tuần, các triệu chứng đó biến mất, tất cả trở lại bình thường, rồi đến ngày hẹn bác sĩ, qua một số xét nghiệm máu, Hòa nhận kết quả bị Ung Thư Bạch Huyết Cầu (Leukemia).
Theo phác đồ điều trị của bác sĩ, Hòa sẽ phải hóa trị, xạ trị, rồi sẽ ghép tủy khi tìm được tủy phù hợp. Hòa bắt đầu được hóa trị từ tháng 6/2022, tóc rụng xác xơ, may mắn cơ thể Hòa không bị phản ứng mạnh, tuy có mệt mỏi chút ít. Thời gian này Hòa là outpatient, được trở về nhà và đến bệnh viện hóa trị theo lịch hẹn.
Việc hóa trị sau 6 tháng đã hoàn tất tốt đẹp, bác sĩ bảo Hòa không cần phải xạ trị, và bắt đầu tiến hành tìm tủy thích hợp để ghép tủy. Các anh chị ruột của Hòa đều sẵn sàng hiến tủy để cứu em mình, dù cuộc ghép tủy có thành công hay không đều là những thử thách gay go, Hòa vẫn vui mừng chờ đợi. Nhưng khi thử nghiệm xét tủy có lẽ một phần do các anh chị đều lớn tuổi, nên mức độ tủy thích ứng khá thấp, thế là giấc mộng ghép tủy của các anh chị không thành, đành phải đợi các mẫu tủy của những người hiến tặng. Hòa thất vọng nhiều, xong Hòa lại cầu nguyện Thiên Chúa để thêm sức mạnh thêm niềm tin và hy vọng đợi chờ vào tấm lòng tha nhân.
Như một giấc mơ, tháng 11 cùng năm, Hòa được bệnh viện báo tin, đã tìm được người hiến tủy, và sau đó 2 tháng, tức là tháng 1/2023 Hòa được ghép tủy tại University Of Washington Medical Hospital.
Cuộc ghép tủy thành công, nhưng 3 tháng tiếp theo sau ca ghép tủy là thời gian có lúc Hòa ngỡ như mình “chết còn sướng hơn”. Tháng đầu tiên, các triệu chứng “side effects” ập đến trong kinh hoàng. Hòa bị tiêu chảy trầm trọng, liên tục, kiệt sức, không lết nổi vào washroom, các y tá phải mặc tã cho Hòa, và để sẵn cái “bô” ngay dưới gầm giường. Còn nữa, miệng Hòa lại bị lở lói, uống nước còn không được chớ nói gì ăn, và bác sĩ cho thông ống vào thực quản để tiếp thức ăn vào cơ thể Hòa. Hai tháng sau, phép lạ đến dù chậm chạp, tình hình từ từ khả quan hơn, các triệu chứng bớt dần, sức khỏe Hòa hồi phục nhanh chóng, được trở về nhà cùng chồng con.
Khoảng gần một năm sau, bệnh viện nơi Hòa thay tủy có cho biết thông tin của người hiến tủy. Đó là một chàng trai, họ Yang, 29 tuổi, người Mỹ gốc Đài Loan, sinh ra lớn lên và học Đại Học ở Michigan, yêu thích thể thao nhất là chạy marathon, hiện nay đang sống và làm việc ở Chicago. Vợ chồng Hòa nao nức mừng rỡ, liên lạc với Yang qua email. Khi đọc mail của Hòa, biết tủy của mình đã cứu sống Hòa vượt qua căn bệnh hiểm nghèo, Yang đã email trả lời đầy phấn khích, thật sự chung vui với Hòa.
Kể từ đó, Hòa-Hải thường xuyên liên lạc với Yang và Winnie là vợ mới cưới của Yang, có khi bằng text, có khi facetime, đặc biệt là mỗi dịp Thanksgiving và Giáng Sinh, họ cũng luôn đáp lại bằng những dòng nhắn thân tình. Dù luôn ước ao bay đến Chicago để thăm vợ chồng Yang nhưng đến nay, khi sức khỏe thật sự ổn định, công việc gia đình sắp xếp ổn thỏa, Hòa mới thực hiện được lời hứa cũng như ước mơ ấy.
Sáng sớm hôm sau, Hòa-Hải dậy sớm, mang hành lý lên xe uber tiến thẳng ra phi trường. Hòa luôn miệng nhắc Hải trông chừng cẩn thận thùng cua sống, là món quà hai vợ chồng mang đến cho nhà Yang-Winnie.
Máy bay đáp xuống O’Hare International Airport buổi trưa đầy gió và chan hòa ánh nắng (đúng là tên Thành Phố Gió). Hòa-Hải đón xe về khách sạn, đồng thời nhắn cho Yang biết đã đến Chicago đúng giờ, bình an. Sau khi nghỉ ngơi, tắm rửa, hai vợ chồng xuống dưới phố quanh khách sạn để ngắm cảnh chụp hình, chờ đến giờ đến nhà hàng ăn tối mà vợ chồng Yang đã chọn sẵn.
Hòa hồi hộp khi bước vào nhà hàng, Yang và vợ đã ngồi nơi bàn, Hòa nhận ra họ ngay lập tức, rồi xúc động bước đến, ôm Yang vừa đứng lên đón vợ chồng nàng. Tự nhiên nước mắt Hòa tuôn ra không kịp ngăn lại được, Hải đứng kế bên đưa tay vuốt lưng vợ, còn Yang dịu dàng mỉm cười vỗ về Hòa bằng tiếng Mỹ, đại khái là:
– Cám ơn anh chị đã đến, chúng ta đã được gặp nhau bằng xương bằng thịt hôm nay, và Tạ ơn Chúa khi được nhìn thấy chị thật khỏe mạnh.
Hòa bật khóc:
– Yang ơi, nếu không có tủy của Yang thì giờ này tôi đâu có mặt ở đây được chớ! Tôi khóc vì hạnh phúc.
Sau phút giây cảm xúc đó, 4 người ngồi vào bàn ăn, vui vẻ hỏi han chuyện trò. Hòa nhắc Yang kể lại sự tình của việc hiến tủy.
Yang nhớ đó là lúc còn là cậu sinh viên Đại Học Michigan, rồi… ham vui theo bạn bè, ghi danh hiến máu hiến tủy khi trường Đại Học kêu gọi, đó là năm 2011. Rồi sau đó Yang ra trường, về Chicago làm việc, chẳng còn nhớ đến chuyện tình nguyện hiến tủy năm xưa, cho đến một ngày tháng 11 năm 2022, tức là hơn 10 năm sau, Yang nhận được cú phone của bệnh viện ở Michigan, hỏi Yang có vẫn muốn hiến tủy vì tủy của Yang rất phù hợp với một phụ nữ bị Ung Thư Máu đang nằm trong phòng ICU của bệnh viện Seattle. Dĩ nhiên, Yang vẫn có thể từ chối, vì chẳng có hợp đồng ràng buộc nào cả, nhưng Yang quyết định, rủ Winnie, cùng bay về Michigan tiến hành lấy tủy.
Yang mở phone ra, cho Hòa-Hải xem tấm hình Yang và Winnie chụp với bịch tủy vừa mới lấy xong, mà sau đó bệnh viện Michigan chuyển gấp về Seattle, với niềm tin, hy vọng sẽ cứu được người phụ nữ là Hòa, đang cần.
Để rồi giờ đây, 4 người ngồi ăn tối cùng nhau, vẫn còn ngập tràn niềm hạnh phúc, về sự diệu kỳ của cuộc đời mà lòng nhân ái đã đem người ta đến gần nhau, như gia đình thân mến.
Xong bữa tối cũng khá trễ, Yang và Winnie đề nghị được đưa Hòa-Hải về thăm nhà họ, rồi họ sẽ đưa Hòa-Hải về lại khách sạn. Căn nhà nhỏ bé của đôi vợ chồng son thật xinh xắn, thú vị hơn là họ cũng nuôi con chó, y như loại chó của Hòa-Hải ở Seattle, thế là cuộc nói chuyện thêm rộn rã về niềm vui chăm sóc thú cưng.
Hai ngày tiếp theo ở Chicago, Hòa-Hải đi thăm các địa điểm nổi tiếng của thành phố, Hòa thích ngắm dòng sông chảy qua giữa lòng phố xá sầm uất, cảnh đẹp như một New York thu nhỏ.
Buổi tối trước ngày Hòa-Hải bay về Seattle, vợ chồng Yang-Winnie đến khách sạn thăm, rồi đưa ra giỏ quà tặng, là những trái mướp, trái bầu căng tròn, xanh mướt. Hòa thích thú:
– Ôi, hôm bữa ghé nhà, tôi có thấy vườn tược gì đâu?
Winnie tươi cười:
– Vì thùng cua của anh chị cho nhiều quá, chúng tôi đem chia bớt cho ba má Yang sống ở phía nam thành phố Chicago, cả nhà chúng tôi cùng ăn cua, ngon lắm chị ơi! Rồi ba má Yang góp ý nên hái mướp hái bầu trong vườn nhà ba má để tặng lại cho anh chị. Cây nhà lá vườn, ba má Yang mát tay lắm, năm nào cũng rau củ đầy vườn, để tặng cho hàng xóm xung quanh.
Hòa vui vẻ:
– Winnie biết không, trái mướp này đem về nhà, tôi sẽ nấu canh cua mướp, ngon tuyệt vời! Còn mấy trái bầu sẽ luộc chấm thịt kho mắm kho. Những món này là đặc sản của món Việt khi nào Yang và Winnie đến Seattle tôi sẽ đãi hai bạn, và còn rất nhiều món ngon khác của người Việt tôi muốn hai bạn được thưởng thức.
Tiễn Yang-Winnie ra về, Hòa quay qua nói với Hải:
– Anh thấy chưa, ý kiến của em tặng cua cho họ thật ý nghĩa, vì cua Seattle nổi tiếng, còn hơn là tặng rượu, chocolate hoặc trang sức đắt tiền như anh đề nghị, vừa khách sáo, chưa chắc đúng như sở thích của họ.
Hải tiếp lời vợ:
– Và họ đã đáp lại chúng ta bằng “đặc sản” vườn nhà, cũng thật là chân tình, đơn sơ, dễ thương như con người của họ.
Trên máy bay vừa cất cánh, Hòa tựa lưng vào ghế, nhìn xuống thành phố Chicago vừa đã trở thành thân thương, hài lòng mãn nguyện vì chuyến đi gặp gỡ ân nhân, ân tình đã diễn ra thật tốt đẹp.
Thực ra, trước chuyến đi này, Hòa-Hải đã có vài chuyến “road trips” ân tình khác, trong nội địa xung quanh Seattle, hoặc gần kề tiểu bang như San Jose, Portland thăm bạn bè, gia đình họ hàng hai bên, sau khi Hòa được thay tủy, hồi sinh, để bày tỏ sự cám ơn chân thành đến với những người thân yêu, đã ở bên Hòa-Hải từ những ngày đầu chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo.
Đặc biệt, còn có cả chuyến lái xe xuyên biên giới, đến tiểu bang Alberta, Canada thăm một người chị thân quen từ những ngày ở chung trại tỵ nạn Panatnikhom hơn 30 năm trước. Vợ chồng chị đã từng đến Seattle gặp Hòa-Hải. Chị ấy, cũng là một trong những người thân của nhóm “Hướng Đạo Trại Tỵ Nạn” trên Facebook theo dõi toàn bộ quá trình Hòa được trị bệnh, thường xuyên nhắn tin, thăm hỏi và cầu nguyện cho Hòa, nhất là những ngày sự sống mong manh khi Hòa nằm trong phòng ICU.
Cuộc đời Hòa thật may mắn nhận được nhiều ưu ái của Thiên Chúa, của Yang, của gia đình và bạn bè xung quanh. Hơn 3 năm qua, kể từ ngày được ghép tủy thành công, cuộc sống gia đình Hòa-Hải đã trở lại nhịp sống bình thường. Hải vẫn làm Boeing Vendor, Hòa vừa trở lại đi làm cho một hãng điện tử từ nửa năm nay, con trai lớn có việc làm ở Delaware, con trai nhỏ làm chung hãng điện tử với Hòa. Mỗi 4 tháng Hòa đều đặn đi kiểm tra sức khỏe theo yêu cầu của bác sĩ, và lần nào cũng có kết quả chỉ số máu như người bình thường.
Hòa tự nhủ, kể từ ngày máu mới của Hòa là máu của Yang, trở thành “chị em”, Hòa sẽ sống từng phút giây với tấm lòng cảm tạ tri ân, hạnh phúc với từng điều nhỏ nhặt nhưng vô cùng quý giá của cuộc sống mỗi ngày. Cảm xúc này, tâm tình này, chỉ có những ai đã từng ở bên bờ sinh tử, hôn mê dài ngày trong phòng ICU… mới thấu hiểu rõ nhất.
Hòa nhắm mắt mơ màng, vì không còn thân nhân nào bên Việt Nam nên vợ chồng Hòa không nghĩ đến chuyện về quê hương. Đi du lịch đó đây trên thế giới là dự định tương lai, nhưng trước mắt trong tầm tay, Hòa muốn tận hưởng và tạ ơn cuộc đời, tạ ơn quê hương thứ hai, Mỹ Quốc, bằng những chuyến đi, dù là road trips hay đi máy bay, thăm hết nước Mỹ. 50 tiểu bang, biết bao nhiêu thành phố, làng mạc, cảnh quan hùng vĩ, đến bao giờ mới đi hết. Và có một nơi mà Hòa vẫn nói với chồng, muốn đi thăm mỗi năm, đó là Chicago ân tình.
Hòa nhìn qua khung cửa máy bay, Chicago dần dần nhỏ lại phía dưới, tạm biệt Thành Phố Gió, và hẹn tái ngộ lần sau.
Chắc chắn là như thế!
KL (Edmonton, Tháng 7/2026)











