Buổi sáng đầu Xuân, ông Bân thức dậy nghe tiếng chim họa mi hót, lòng chợt phấn chấn lạ thường: Lần đầu sau hơn chục năm qua ông mới nghe lại tiếng hót của loài chim này. Thằng Hiếu, cháu nội duy nhất của ông, cũng ùa vào như một cơn gió:

– Ông có nghe thấy tiếng họa mi hót không? Cháu nghe nói chim họa mi báo hiệu tin vui đến mọi người. Chắc bố cháu sẽ trở về.

Ông Bân lặng lẽ quay mặt giấu dòng nước mắt. Ông nhớ lại: cách đây 10 năm vợ ông qua đời. 2 năm sau, thằng Trung con ông ra chiến trường và chỉ sau 3 tháng giấy báo tử gởi về. Điều may mắn là ông Bân còn có thằng Hiếu, giọt máu duy nhất của dòng họ. Vậy nhưng mẹ nó đã mất khi nó cất tiếng khóc chào đời. Nén nỗi đau, ông Bân cắn răng nuôi thằng Hiếu nên người. Ông vẫn giấu thằng Hiếu về cái chết của bố nó để nó còn hy vọng ngày bố trở về.

Một năm trở lại đây ông Bân ốm nặng không đi lại được. Thế mà chỉ nghe tiếng họa mi hót ông bỗng thấy khoẻ khoắn trở lại và ông lại hy vọng vào điều thằng Hiếu nói, về một ngày trở về của bố nó. Và tiếng chim họa mi đã mang lại niềm vui, niềm hy vọng cho hai ông cháu trong suốt mùa Xuân.

Bỗng đâu, ở làng đồng rừng yên tĩnh lù lù xuất hiện một gã lang thang, trên tay luôn lăm lăm khẩu súng săn. Gã có tài bắn đâu trúng đó và việc nhìn thấy các con chim bị bắn toác đầu, gãy cánh là sở thích duy nhất của gã. Kể từ khi gã xuất hiện, tiếng chim họa mi dứt hẳn và ông Bân lại thấy buồn bã, trống vắng. Thằng Hiếu cũng buồn lắm, nó lang thang khắp nơi với hy vọng tìm được một con họa mi sót lại mang về cho ông. Một sớm, nó bỗng nghe thấy tiếng họa mi lảnh lót trên một bui cây cao. Nó tiến lại cố tìm kiếm. Bỗng thấy từ trên cây tụt xuống một thằng bé cỡ tuổi nó. Thì ra thằng bé này biết hót như họa mi. Một ý nghĩ loé lên trong đầu thằng HIếu. Và suốt ngày hôm đó, thằng nhỏ dạy cho nó cách bắt chước tiếng họa mi. Nó tập mãi tập mãi và cuối cùng cũng tự bằng lòng với tiếng hót của mình.

Xem thêm:   Nhạc sĩ Lê Hoàng Long thương em thì thương rất nhiều

Lại một buổi sáng, ông Bân thấy ấm áp bởi tiếng họa mi lảnh lót. Ngạc nhiên, ông cứ nằm nghe với một tâm trạng hứng khởi lạ thường. Một lát sau, ông thấy thằng Hiếu chui vào nằm cạnh ông, người đẫm hơi sương, và ông chợt hiểu ra tất cả nhưng ông vẫn im lặng vì ông không muốn làm mất đi niềm vui duy nhất của thằng Hiếu.

Hôm nay, nghe tiếng họa mi, ông Bân thấy bồn chồn khác thường. Bỗng như có 1 luồng điện chạy qua đầu. Cố gắng tìm cây gậy ông lết ra sân nhưng không kịp nữa rồi, một tiếng súng vang lên và ông gần sụp xuống khi thấy gã thợ săn mặt cắt không còn hột máu, phủ phục bên xác thằng Hiếu, miệng mếu máo:

– Cháu xin lỗi, cháu không nhận ra là tiếng hót của một con người.

Ông Bân cố gắng làm đám tang cho thằng Hiếu. Một ngày nọ, ông cố đi tìm đất sét về sơn màu và làm một con hoạ mi rất đẹp. Bao nhiêu tinh lực ông dồn cả vào con chim làm cho nó sống động như thật. Nhưng điều làm ông thất vọng là con chim không làm sao có được tiếng hót. Một đêm ông Bân chợt bừng tỉnh vì tự nhiên các đèn trong phòng được bật sáng, một bóng người kỳ dị xuất hiện trong phòng ông:

– Ông Bân, tôi hiểu điều ông đang làm. Tôi sẽ làm tiếng hót hoạ mi đích thực cho ông chứ không phải tiếng hót giả dối mà ông đang cố tìm kiếm. Nhưng để đổi lại ông phải cho tôi linh hồn của ông.

Xem thêm:   Suy Đi Ngẫm Lại (07/09/2026)

– Ta không thể bán linh hồn mình vì một điều tầm phào như vậy.

– Ông có biết rằng chính lòng ưa thích của ông đã giết chết thằng cháu ông và việc ông đang làm cũng là cố gắng để lương tâm ông thanh thản. Ta lấy đi linh hồn ông cũng chỉ để cho ông không bị dày vò.

Ông Bân lặng lẽ gật đầu và ông chợt thấy nhói đau nơi lồng ngực.

Sáng hôm sau, người hàng xóm sang nhà ông Bân thấy ông tắt thở từ bao giờ nhưng trên môi ông vẫn phảng phất một nụ cười.

Làng xóm đã đắp ngôi mộ ông Bân bên cạnh mộ thằng Hiếu và gắn con chim bằng đất giữa hai ngôi mộ. Kỳ lạ thay khi những người thợ vừa dừng tay từ trên trời xanh một đàn hoạ mi sà xuống cất tiềng hót vang lừng. Tiếng hót cứ lảnh lót, lảnh lót mãi trên ngôi mộ của hai ông cháu.

DQ – theo Quang Nhật