Chỉ còn 15 phút nữa phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Salt Lake City. Đây là lần đầu tiên bà Phụng đến Utah thăm gia đình con trai Kent kể từ khi nó kết hôn và dọn về đây. Utah là quê quán của Jade con dâu bà.
Vợ chồng Kent mua nhà sau 3 năm ở thuê Apartment. Con dâu vừa sinh con đầu lòng, bà Phụng đi thăm con cháu, thăm nhà mới luôn thể.
Chiều qua bà Phụng đã sửa soạn valy quần áo và đồ dùng cá nhân cho chuyến đi 3 tuần, đầy đủ cả rồi. Bà chợt nhớ ra vội đi lấy chai dầu gió xanh và lọ dầu cù là nhét thêm vào. Ông Phụng ngạc nhiên:
– Bà dùng gì đến chai dầu gió và cù là mà mang theo?
– Hai chai dầu này chị bạn đi du lịch Thái Lan mua tặng, tôi mang cho con dâu, phụ nữ mới sinh em bé nên có chai dầu bên mình, xoa một chút là ấm người, nhất là nó ở xứ lạnh.
– Con Jade người Mỹ mà bà làm như thời má mình, thời bà ngoại mình ngày xưa, mùi bà đẻ toàn dầu cù là con Hổ, dầu gió Nhị Thiên Đường hay khuynh diệp Bác Sĩ Tín.
Và ông hù dọa:
– Nhân viên kiểm soát an ninh phi trường sẽ tưởng 2 chai dầu của bà là chất nổ, chất độc chỉ thêm phiền phức.
Mặc kệ chồng, bà Phụng vẫn mang theo 2 chai dầu. Đây là món bà cần và thích xài nhưng thân ái nhường cho con dâu, bà nghĩ nó cần hơn bà..

Bảo Huân
Mỗi phút trôi qua trên máy bay là mỗi phút bà Phụng rộn ràng sắp được gặp con cháu, nghĩ đến thằng cháu nội mới sinh được 2 tuần, chắc giống bố và lai thêm nét Mỹ của mẹ cháu sẽ đẹp trai lắm đây. Ba tuần lễ ở Utah bà sẽ chăm sóc cháu nội cho con dâu kiêng cử nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe sau khi sinh đẻ. Bà Phụng dù chỉ sinh có một thằng Kent nhưng bà có kinh nghiệm đầy mình vì ngày xưa mẹ bà sinh năm một, ngoại bảo mẹ đẻ như gà. Mỗi khi mẹ mang bầu, gần ngày sinh là bà ngoại lo làm thịt chà bông, cô bé Phụng thời đó phải ngồi giã từng cối thịt heo theo chỉ dẫn của ngoại, ngoại nấu nồi thịt kho tiêu cho bà đẻ ăn chắc dạ, ngoại bắt bà đẻ ngồi ăn cơm trên giường có giăng mùng sợ… gió máy dù giường đã được quây một tấm màn gió, thì gió nào mà lọt tới được, chưa hết, bà đẻ phải kiêng cữ không được tắm rửa hay đánh răng rửa mặt một tháng trời. Tới lượt bà Phụng lấy chồng sinh con là thằng cu Tèo thì bà Phụng cũng phải theo gương của mẹ kiêng cữ đủ thứ, mang thằng cu Tèo sang Mỹ lúc nó 5 tuổi và lớn lên là Kent bây giờ.
Lát về tới nhà bà sẽ bảo Kent chở đi chợ mua thịt thăn heo về để bà làm chà bông và kho tiêu, hai món ăn chưa bao giờ đăng ký nhãn hiệu dành cho bà đẻ nhưng bao lâu nay bà đẻ nào cũng biết đến, nhân dịp này cho con dâu Mỹ tập ăn đồ Việt luôn, hy vọng con dâu sẽ thích, còn vụ chai dầu gió và lọ dầu cù là bà sẽ giải thích cho Jade biết công dụng, hy vọng Jade sẽ vui vẻ đón nhận.
Máy bay đáp xuống, bà Phụng chỉ có 1 vali carry on nên ra ngoài mau lẹ, bà ngó tìm hình bóng Kent, thì kia chẳng những Kent mà có cả Jade nữa. Bà Phụng kinh ngạc kêu lên:
– Ồ Kent, mẹ tưởng một mình con ra đón mẹ thôi chứ.
– Chào mommy.
Bà Phụng ngỡ ngàng nhìn con dâu, nàng ăn mặc thoải mái quần soọc áo thun hở cổ hở nách, bên cạnh Kent tay xách giỏ trong có baby đang nằm ngủ ngon lành. Jade nhào đến bên bà, tươi cười:
– Mommy đưa con xách vali cho.
Cô nắm quai vali thì bà Phụng vội gạt ra:
– Không, không, con phải kiêng cữ không được làm việc nặng.
Và bà quay ra trách con trai:
– Kent, sao lại mang vợ con ra phi trường thế này, sản phụ và em bé mới có 2 tuần, đáng lẽ mẹ con nó phải ở nhà kiêng nắng kiêng gió. Ngày xưa các bà đẻ ngồi trong nhà vẫn phải mặc thêm áo khoác, chùm khăn đầu và nhét bông gòn vào tai đó con.
Kent thản nhiên:
– OK mà mom, sinh con xong là Jade bình thường lại ngay, cô ấy đã tắm rửa trong bệnh viện. Hôm sau về nhà vợ chồng con đã xách baby đi chợ Walmart mua đồ.
Bà Phụng nghe mà thêm ngạc nhiên đến chết lặng. Jade chẳng sợ gió máy gì cả, gió phải sợ Jade thì đúng hơn, nàng ăn mặc kiểu “đón gió” thế kia thì Jade cần gì đến chai dầu gió, đến lọ dầu cù là thoa bóp cho ấm người cơ chứ. Bà xót xa nhìn baby bé bỏng nằm trong giỏ xách như người ta xách một món đồ mà tội nghiệp.
Về đến nhà bà được Kent dẫn đi một vòng thăm các phòng trong nhà rồi ra vườn sau sân trước ngắm hàng xóm xung quanh xong vào ăn cơm chiều Jade đã chuẩn bị sẵn sàng. Bây giờ bà Phụng mới thấy đói bụng, nhưng nhìn bàn ăn bà cụt hứng. Trên bàn là ba đĩa to tổ bố spaghetti. Jade hãnh diện khoe:
– Mommy đây là món spaghetti ngon nhất mà con đã làm. Kent rất thích và con tin mẹ cũng sẽ thích nó.
Kent phụ họa với vợ:
– Món ruột của Jade đó mom. Nghe tin mom đến thăm, Jade nhất định trổ tài món này trước..
Bà Phụng chết dở, chẳng lẽ bà nói không thích ăn đồ Mỹ đồ Tây nào hết, chỉ thích món ăn Việt Nam thôi. Phải chi Jade nấu nồi cơm thì bà sẽ ăn cơm trắng với chút đồ ăn Mỹ nào cũng tạm được, còn đĩa spaghetti đã chan nước sốt cà chua với thịt bò xay phủ đầy bề mặt thì thay đổi sao được. Bà cố gượng cười làm vui:
– Cám ơn Jade món spaghetti.
Jade mở tủ lạnh rót ra 3 ly nước cam, bà Phụng phản ứng tự nhiên, vội cản:
– Jade mới sinh không nên uống đồ lạnh kẻo lạnh bụng con ơi. Sinh con đầu lòng càng phải kiêng cữ kỹ lưỡng.
Jade ngạc nhiên:
– Tại sao? ở trong bệnh viện bữa ăn có tráng miệng là trái cây hộp, rau câu và ly nước cam lạnh.
Bà Phụng hết đường giải thích luôn. Hai con ăn đĩa spaghetti của nó một cách ngon lành trong khi bà Phụng ngao ngán nhìn đĩa spaghetti của mình mà nghĩ nếu Kent biết ăn đồ Việt, nếu con dâu là người Việt thì đây là đĩa cơm tấm sườn bì chả với chén nước mắm tỏi ớt bên cạnh rồi và món tráng miệng có thể là chén chè thưng hay chè khoai môn rồi. Tưởng tượng xong bà Phụng cầm thìa cầm nĩa… khều những cọng spaghetti và ráng ăn cho no bụng, cho vừa lòng con.
Hồi Kent còn ở với cha mẹ không hiểu sao cha mẹ đều nói tiếng Việt với Kent, nấu cơm Việt cho Kent vậy mà Kent nói tiếng Việt không rành, ăn đồ Việt không thích, thay vì ăn cơm Kent ăn hamburger, bánh mì Subway, pizza v.v… nên vợ chồng bà Phụng xem Kent như “thằng Mỹ” ở chung nhà với mình. Bây giờ nó lấy vợ Mỹ, đẻ con lai Mỹ dám sau này vợ chồng bà xem gia đình Kent như… người nước ngoài quá.
Mấy ngày đầu ở với con, sáng điểm tâm cereal với sữa tươi hay scrambled egg, pancake… trưa khoai tây nghiền, nui trộn cheese, thịt nguội, sà lách rau củ… chiều thì món gà chiên đông lạnh đem nướng lại ăn với bắp hộp với chén súp gì đó sệt sệt, hay bánh mì nướng ăn với mấy cục xúc xích mấy cọng măng tây.
Nhìn “tình hình” bà Phụng phát chán muốn bảo Kent chở ra chợ Việt để bà mua chai nước mắm về kho nấu gì đó mặn mà cho dễ nuốt, nhưng bà sợ con dâu giận vì mẹ chồng không thích món của nó, chẳng lẽ bàn ăn chia làm hai “phe”, chủ nhà ăn đồ Mỹ, khách ăn đồ Việt, chẳng khác nào bà mẹ đến đây “gây chiến” với con, rồi mấy tuần ở Utah bà xài không hết chai nước mắm Việt thì nó sẽ lạc lõng vô duyên trong căn bếp Mỹ và sớm bị quăng vào thùng rác thôi. Bà bỏ luôn ý định làm thịt chà bông, thịt kho tiêu cho con dâu, chắc gì nó màng tới món Việt của bà, hơn nữa nơi gia đình Kent ở đến khu chợ Việt Nam phải hơn 1 giờ lái xe. Thế là 3 tuần lễ ở Utah bà Phụng đành chịu trận ăn đồ Mỹ.
Lúc xách vali lên máy bay đến Utah bà Phụng vui bao nhiêu thì bây giờ xách vali rời Utah trở về nhà bà vui bấy nhiêu.
Ba tuần lễ ở với con cháu bà đã thể hiện đúng vai trò bà mẹ chồng Việt tuyệt vời với con dâu Mỹ, bà nội tận tình với thằng cháu lai Mỹ. Bà thấy mình đã quyết định đúng, “hy sinh” ăn đồ Mỹ để trọn vẹn tình cảm gia đình Việt Mỹ chúng ta. Chai dầu gió và lọ dầu cù là nghĩa tình bà dành cho con dâu không thực hiện được, vẫn…“ế ẩm” nằm trong vali, bà sẽ mang về để dành xài khi trái nắng trở trời.
Về tới phi trường Dallas- Fort Worth chồng ra đón. Hai người đi bộ ra bãi xe, bà kể cho chồng nghe 3 tuần lễ ở Utah dù ăn ở nhà hay con đưa đi nhà hàng toàn ăn đồ Mỹ mà nhớ đồ ăn Việt Nam, nhớ mùi vị mắm muối Việt Nam quá trời.
– Tôi tưởng 3 tuần lễ ở Utah bà… nhớ tôi chứ. Hóa ra chỉ nhớ đồ ăn Việt Nam.
Ông Phụng đùa và nói tiếp:
– Bà hào hứng đặt vé ở Utah tới 3 tuần còn than thở gì nữa. May mà con dâu Mỹ ngoan và biết điều vui vẻ chiêu đãi mẹ chồng, chứ người Mỹ ghét nhất là cha mẹ vợ, cha mẹ chồng đến thăm và ở lại nhà, mất riêng tư của họ.
– Lần đầu đi xa thăm con cháu, tôi ở lâu cho đáng chuyến đi chứ.
Tới chỗ đậu xe bà Phụng bảo chồng:
– Ông chở tôi ra ngay khu chợ Việt để tôi ăn một tô phở bò viên tái nạm gầu gân sách nóng hổi với đầy đủ rau húng quế ngò gai giá sống chanh ớt nhé.
Rồi bà lẩm bẩm làm như sợ mình sẽ quên:
– Rồi tôi sẽ order thêm mấy cái gỏi cuốn tôm thịt với nước chấm thơm cay của tương ớt lẫn vị bùi béo của đậu phộng. Ăn cho no bụng, cho đã thèm và cũng là ăn mừng tôi đã có một chuyến đi thăm con dâu Mỹ mới sinh, dù có vài khác biệt kiểu sống nhưng thật vui, thật tràn đầy tình cảm mẹ chồng nàng dâu.
NTTD (April 15, 2026)
Nguyễn Thị Thanh Dương
Cám ơn mẹ
Mẹ tuổi gìa sức yếu,
Mỗi lần đứng lên ngồi xuống thật khó khăn,
Mẹ chống gậy còn run rẩy hai chân,
Như đứa trẻ mới tập đi sợ ngã,
Nhưng mẹ ơi…
Con biết đôi chân mẹ,
Chợ sớm chợ trưa,
Đã một thời tất tả đường xa.
Đôi chân từng đứng vững với nắng mưa.
Hai bàn tay mẹ vụng về ngu ngơ,
Mẹ làm việc gì cũng đổ rơi, vương vãi,
Nhưng con biết đôi tay ấy,
Đã một thời tháo vát việc nhà,
Nấu bữa cơm ngon,
Vỗ về cho con tròn giấc ngủ,
Tấm áo con mặc mẹ vá khâu, giặt giũ,
Biết bao việc đời thường,
Con được hưởng từ hai bàn tay mẹ.
Đôi vai gìa lom khom nhỏ bé
Khoác khăn quàng, áo len,
Mẹ vẫn co ro sợ lạnh dù chỉ là chút gió bên thềm,
Nhưng con biết đôi vai này đã đi cùng tháng năm,
Che chở con,
Những khi ấm lạnh,
Đôi bờ vai dịu dàng mà vững mạnh,
Cho con nương tựa tuổi ấu thơ,
Con ngủ bên vai mẹ,
Con khóc dỗi hờn bên vai mẹ,
Con ngửi mùi mẹ thân quen tự bao giờ.
Đôi mắt mẹ nhăn nheo đục mờ,
Khó nhìn gần, nhìn xa,
Nhưng mẹ vẫn nhận ra con chiếc áo đứt khuy,
Hay chiếc gấu quần sứt chỉ,
Đôi mắt mẹ vẫn thế,
Chỉ thoáng qua mẹ biết con vui hay buồn,
Đôi mắt mẹ cả đời hướng về con.
Mẹ tuổi gìa héo hon,
Mỗi ngày mỗi sức tàn lực cạn,
Nhưng tình mẹ không bao giờ vơi cạn,
Cám ơn mẹ….
Con muốn nói cả triệu lời,
Vì mẹ là món qùa vô gía con được nhận trong đời.
NTTD











