Viết tặng những người ngày đầu đến trại

 

Khi tôi đi một mặt trời vừa rụng

Một kinh thành vừa sụp đổ sau lưng

Một quê hương vừa thở nhịp cuối cùng

Một dân tộc vừa ly khai dân tộc

 

Khi tôi đến mặt trăng xanh vừa mọc

Từng đoàn người già trẻ níu ôm nhau

Ai gọi tên ai tiếng nấc nghẹn ngào

Lều vừa dựng đứng chờ hồn thất lạc

 

Khi tôi đi một cuộc tình vừa rạn

Những đóa tường vi gục khóc trong bình

Nụ hôn đau trao vội vã người tình

Gói trong aó một cành hoa nước mắt

 

Khi tôi đến… Ôi! một tôi đổi khác

Áo xiêm người nghe lạ tủi trên thân

Chăn chiếu người đắp mãi vẫn lạnh căm

Ly nước ngọt trên môi nghe muối mặn

 

Khi tôi đi cả dòng sông đứng lặng

Những vai cầu khuỵu xuống buổi tiễn đưa

Nón bài thơ thả trên dòng nghinh lũ

Sóng tang thương nức nở mấy cho vừa.

 

Tháng Tư/1975

 

Viết tiếp sau 20 năm

 

Hai mươi năm sau mở trang thơ cũ

Giấy ố vàng…vẫn chẩy một dòng sông

Tôi úp mặt vào thơ tìm tiếng sóng

Hồn cỏ lau.  Ôi ! bãi nhớ mênh mông

 

4/1995

 

Viết tiếp sau 45 năm

 

Bốn mươi lăm năm nhìn bàn tay mở

Thời gian trôi vớt được giọt nào không

Dòng sông nào chẩy hoài trong ký ức

Cửu Long ơi sao sóng cạn giữa lòng.

 

Xem thêm:   Mẹ tôi không về

4/2020 

 

Bài thơ này một người bạn, Nguyễn Đức Quý dịch sang tiếng Anh nhân dịp triển lãm kỷ niệm 20 năm di tản tại Viện Bảo Tàng Á Châu Wing Luke , Seattle- Washington.

Hai đoạn của bài thơ đã được trích ra, khắc trên đá hoa cương gắn lên tường của nhà sách Nhật, tại trung tâm thương mại Á Châu- Seattle.