Trời lất phất mưa, gió giật từng cơn làm hắn phải ghì chặt lấy cây dù trong tay không thì nó bay mất. Tay kia hắn kềm cán cờ trên vai, để cho lá cờ vàng ba sọc đỏ được tự do bay phất phới bên ngoài cái dù. Gió không để yên nên hắn cứ loay hoay mãi. Có người buột miệng: “cuộn cha lá cờ lại đi!” làm hắn giật mình trừng mắt ngó sang. Hắn thừa biết giờ nầy địa điểm hành lễ chào cờ vẫn còn sớm, người đến hãy còn lưa thưa, nhưng hắn không muốn làm vậy. Ðã đến là phải giương cờ, giương khí thế. Phải tạo cho khung cảnh nhộn nhịp lên. Ai cũng cuộn cờ đứng khép nép tránh mưa thì còn gì là khí thế!

Năm nào cũng vậy, hắn ra thật sớm. Từ xa thoáng thấy nơi hành lễ có cờ vàng bay là hắn phấn chấn trong lòng, vội giơ cao tay lên cho lá cờ tung bay và chân bước mau đến để nhập cuộc. Gió mà tung lá cờ nghe phần phật là hắn rạng rỡ, vui sướng càng giơ cao hơn nữa. Hắn nói hồn thiêng sông núi là phải được tung bay như vậy. Một năm chỉ có một ngày mà không làm cho nó bay được là đắc tội với đất nước với tiền nhân. Nên từ khi giữ được một lá cờ trong nhà là năm nào giá mấy hắn cũng phải đi.

Người đến càng lúc càng đông, địa điểm hành lễ gần như nhuộm hết một màu vàng là hắn vui sướng lắm. Hôm nào chào cờ mà gặp trời nắng ấm, đông người tham dự là hắn mãn nguyện ra về lòng thấy lâng lâng.

Mười năm trước hắn từ đảo đến Kitchener Canada định cư. Một hôm hắn đọc tin cộng đồng của Thời Báo thông báo về lễ chào cờ kỷ niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4, tổ chức tại tiền đình Tòa Thị Chính Toronto. Hắn ghi nhớ và chờ ngày đi tham dự.

Lần đầu tiên bước vào địa điểm hành lễ với một rừng cờ vàng ba sọc đỏ, hắn vô cùng xúc động chới với như người bước vào trong mơ. Mặt hắn nóng lên và con tim rộn ràng trong lồng ngực. Hắn đi chầm chậm về khán đài và thấy như là không còn tự chủ được bước chân mình. Ai đó đưa cho hắn cây cờ và hắn nắm lại như cái máy, không giơ lên cũng không cuộn lại.

Bảo Huân

Hắn nhìn bao quát một vòng. Rất nhiều chiến hữu trong đủ màu áo quân binh chủng có mặt trong đám người tham dự chào cờ. Họ nhanh lẹ đi tới lui vì nhiệm vụ hay đứng từng nhóm trò chuyện. Bất chợt hắn nhớ Thiếu úy Ðức mà hắn gọi là ông thầy, rồi nhìn quanh tìm kiếm. Mắt tìm mà tay tự động sờ vết sẹo cạnh sườn mình. Nếu lần kích đêm, thiếu úy Ðức không xuất hiện kịp thời trườn lên hạ thằng Việt Cộng đang lúc chạm súng ác liệt với địch, là giờ nầy hắn đã nằm sâu dưới ba tấc đất rồi.

Giờ hành lễ bắt đầu. Toán Quốc Quân kỳ tiến ra vị trí hành lễ, hắn theo dõi không chớp mắt. Khai quân hiệu! Chào cờ! Lá đại kỳ giương lên cao, hắn ngước nhìn theo. Bài quốc ca được cất lên. Hắn như chết đứng trong lòng. Ðã lâu lắm rồi hắn mới được nghe: ‘Nầy công dân ơi…’ hắn nhép miệng hát theo và nghe như hồn thiêng sông núi phảng phất đâu đây, anh linh tử sĩ réo gọi đâu đây. Nước mắt hắn tự nhiên trào ra chảy xuống làm hắn giật mình đứng thẳng dậy nắm lấy cán cờ đưa cao lên, cao lên. . .

Xem thêm:   Nhạc sĩ Hoàng Nguyên - mùa hoa đào khoe sắc

Trong màn lệ và trên chót vót ngọn cờ, hình ảnh thiếu uý Ðức trưởng đồn Cầu Cống bị đánh bằng báng súng AK47 văng máu ngã nhào xuống chân cột cờ ngày 30 tháng 4 năm 1975, vì chạy ra khỏi hàng giựt lá cờ vàng lên mà bọn Việt cộng vừa vào tiếp thu kéo xuống rồi chà đạp lên. Chúng đánh thiếu úy Ðức một cách thô bạo rồi trói thúc ké dẫn đi đâu mất luôn. Là thượng sĩ thường vụ, hắn nhìn thượng cấp của mình bị đánh mà đớn đau và căm hận trong lòng.

Ðó là lần chót hắn thấy lá cờ của hắn bị sỉ nhục và thiếu úy Ðức quằn quại bê bết máu và mãi đến bây giờ hắn mới có dịp thấy lại lá cờ, bảo sao hắn không xúc động cho được. Hắn lầm bầm trong miệng: “Tôi giơ lên cao cho ông thầy nè, thiếu úy Ðức”.

Từ đó trở đi năm nào hắn cũng đợi đến ngày 30 tháng 4, ngày hắn được chính tay mình giơ cao lá cờ vàng cho mình và cho thiếu úy Ðức để nói lên nỗi uất hận cộng sản chất ngất trong lòng.

Nghe có nhóm người muốn đổi ngày Quốc Hận 30 tháng 4 thành ngày Thuyền Nhân hay ngày Hành Trình Tìm Tự Do, hay ngày gì đó. Hắn phản đối liền. Chắc là có gì bí ẩn bên trong? Chứ giờ nầy mà còn ngây thơ không biết ngày 30 tháng 4 là ngày gì? Hắn ra về mà buồn lắm, suy nghĩ mãi không ra.

Hắn cũng là thuyền nhân, hắn biết gian nan nguy hiểm bao nhiêu người phải chịu và bao nhiêu người chết giữa biển khơi. Lấy một ngày tưởng nhớ cầu siêu cho họ hằng năm nên làm, nhưng không phải là ngày 30 tháng 4.

Lịch sử là lịch sử. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một sự kiện lịch sử trọng đại của cả một dân tộc. Một sự kiện mất nước vào tay Cộng sản, một đen tối, một uất hận của toàn dân miền Nam Việt Nam. Tổ chức kỷ niệm ngày 30 tháng 4 là để tưởng nhớ lại sự kiện đau buồn đó. Ai làm khác đi là đắc tội với lịch sử. Ngoại trừ chỉ có nhà nước Cộng Sản đương thời tại Việt Nam là ra sức xoá tan hết những dấu tích của lịch sử, thì ngày sau lịch sử sẽ phê phán họ.

Hắn nói mình ít học, hiểu biết nông cạn. Thiếu uý Ðức ơi, ông thầy ở đâu đến cắt nghĩa cho tôi coi. Hành trình có phải là đường đi không ông thầy? Ðường đi tìm tự do. Ðồng ý là nó rất gian nan khốn khó, trốn tránh Cộng sản, công an biên phòng khắp nơi. Bị bắt là tù tội là nát đời. Ðường biển thì bị hải tặc, đường bộ thì bị công an, quân đội cảnh sát nước láng giềng, trăm đắng nghìn cay. Ðến được nước tự do, được đi học đi làm, bán buôn giàu có sắm xe, tậu nhà. Muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, đi đâu thì đi, nói gì thì nói, hoan hô ai đả đảo ai thì làm không ai hỏi han hay dám động chạm đến. Còn bên kia: đất nước, quê hương, đồng bào ở lại ai ra sao mặc ai. Ðó là đường đi tìm tự do hả ông thầy?

Xem thêm:   Cô láng giềng

Kể ông thầy nghe, một lần đứng góp chuyện trong đám đợi giờ hành lễ, có ông dáng dấp quan chức khi xưa khoe khoang ba đứa con của ông đi vượt biên học thành tài làm lớn hết trơn. Nghe đến đó tôi mừng cho ông, chợt ông nổ tiếp: “Hồi đó tôi muốn cho tụi nó đi du học mà đâu có khả năng, may là mất nước tôi cho tụi nó đi vượt biên, coi như là đi du học miễn phí”. Tôi nghe như trái lựu đạn nổ trong đầu, lùng bùng cái lỗ tai liền thối lui bỏ đi ngay và muốn cắn lưỡi chết mẹ nó cho rồi. Hành trình đi tìm tự do là thế đó sao!?

Ngày 30 tháng 4 làm kỷ niệm mấy cái đó hả?

Lần đi chào cờ nầy về hắn buồn lắm cứ nhắc thiếu úy Ðức mãi, hắn nói phải chi gặp được thiếu úy Ðức hắn sẽ lôi ông thầy về nhà nhậu một bữa quắc cần câu để hắn giãi bày tâm sự. Là thượng sĩ Ðịa phương quân Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, hai mươi năm quân ngũ chỉ biết cầm súng bảo vệ xóm làng. Hắn cũng có chiến công và chiến thương. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 hắn cũng trả giá ba năm tù và bị đuổi đi vùng kinh tế mới cùng gia đình. Hắn vượt biên đi định cư và đi làm nuôi con.

Hắn tin ông thầy sẽ giải đáp thoả đáng cho hắn, vì hồi dưới quyền thiếu úy Ðức hắn rất tâm phục khẩu phục kêu thiếu úy Ðức bằng ông thầy lúc nào không biết nữa.

Thiếu úy Ðức giỏi lắm, thông minh gan lì và chịu chơi nữa. Ðánh giặc cừ mà nhậu cũng cừ, thà gục chớ không bao giờ chém vè.

Hắn nhớ có một lúc đêm đến là đồn bị pháo, lúc đầu còn ngoài xa rồi lần lần lọt vô vòng đai làm lính tráng và vợ con lo sợ hoang mang. Có người xin thiếu úy Ðức hạ lá cờ xuống để địch mất điểm pháo chuẩn, thiếu úy Ðức nói không được. Lá cờ là sức sống là linh hồn của đồn, lá cờ còn là đồn còn, mọi người phải chung sức bảo vệ và hứa chắc là sẽ triệt pháo địch trong một thời gian ngắn.

Nói là làm, một mặt thiếu úy Ðức đôn đốc đào thêm hầm trú ẩn, đắp vòng đai cao hơn, một mặt đêm đến đích thân dẫn toán lính đi kích vào sào huyệt địch. Là người phụ tá hắn đi sát theo thiếu úy Ðức, nhưng chưa biết bằng cách nào mà thiếu úy Ðức dám hứa chắc như vậy? Cho đến một bữa sáng sau khi đi kích về, thiếu úy Ðức kêu hắn vào nói cho hắn biết, trong đồn có thằng em làm nội tuyến cho Việt cộng, làm hắn chưng hửng.

Xem thêm:   Thuốc súng

– Thằng nào? Ông thầy nói tôi bóp cổ nó cho coi.

– Anh bình tĩnh, tôi chưa biết chắc đứa nào, nhưng biết chắc là có thằng điều chỉnh pháo cho tụi nó, nên pháo mới lần lần lọt vô đồn.

Hắn giật mình nghĩ ông thầy có lý, chứ đâu phải tại lá cờ.

– Ông thầy tính sao?

– Anh là người ở đây chắc anh biết rõ lý lịch của lính tráng trong đồn có thân nhân ở vùng nầy phải không?

– Dạ phải.

– Anh cho tên tôi và kín đáo theo dõi từng đứa một xem coi nó có quan hệ với ai, nhứt là mấy đứa hay bỏ ra chợ một mình. Anh phải tuyệt đối bí mật và báo cáo tất cả khả nghi cho tôi nghe chưa.

Mấy hôm sau, sau khi một thằng em bị dẫn độ ra quận mà nói trớ là gửi đi học bổ túc truyền tin. Tối đến thiếu úy Ðức dẫn hai tiểu đội tuyển chọn toàn những tay súng gan lì có hắn đi kèm kích sâu vào sào huyệt của địch nằm đợi. Nửa khuya pháo địch cất lên liền bị phản pháo từ quận tới tấp rót vào khá chính xác. Ðịch đang hoang mang thì thiếu úy Ðức ra lệnh tràn ra tiêu diệt trọn ổ.

Lần đó thắng đậm, binh lính vui mừng hết biết, thiếu úy Ðức rủ hắn ra chợ nhậu một bữa cho đã. Lúc ngà ngà say hắn nói làng xóm bà con tôi đây, tôi xả thân bảo vệ là đã đành, còn ông thầy ở tận đâu trên thành phố đến mà cũng hết mình tôi phục thiệt. Thiếu úy Ðức nói anh nói cái gì vậy? Tôi ở thành phố cũng là người Việt, làng mạc của anh cũng là làng mạc của tôi, bà con của anh cũng là đồng bào của tôi, tôi có bổn phận phải bảo vệ.

Bất giác hắn thốt lên: “Phải chi có thiếu úy Ðức ở đây! Ơ mà thiếu úy Ðức ơi, ông thầy ở đâu? Sống chết thể nào, ông có vượt thoát được không? Ông quyết bảo vệ lá cờ mà bị đánh đập tàn nhẫn. Tôi không làm gì được cho ông tôi xấu hổ quá đi. Nếu không may ở đây vì lý do nào đó  mà ngày Quốc Hận 30 tháng 4 bị đổi ra ngày thuyền nhân hay ngày gì khác thì tôi xin hứa với ông ngày đó tôi không đi đâu hết, tôi sẽ mang cây cờ vàng ba sọc đỏ ra ngoài sau vườn của tôi, tôi sẽ giơ cao lên cho ông và cho tôi rồi tôi sẽ nhậu cho hết chai ‘ông già đi bộ’ cho nó quắc cần câu, sụm bà chè mẹ nó cho rồi”.

HN