Xuyên Trà là nhà thơ nổi tiếng từ nhiều năm nay. Luân Hoán từng nhận định: Đọc thơ tình Xuyên Trà,  tôi đã tin nhà thơ không có tuổi. Trang Thơ cũng đã một lần giới thiệu thơ Xuyên Trà.  Xuyên Trà từng được nhiều bạn thơ, bạn văn nhắc đến. Phan Xuân Sinh phát biểu: Thơ Xuyên Trà phát tiết được một điều rất khinh bạc, rất cứng cỏi của người dân Quảng Nam. Nhà văn Nguyễn Thị Thảo An nhận định: Với những lời thơ chơn chất, phảng phất trong các thi phẩm của Xuyên Trà là tấm giương soi về dĩ vãng của một thời trùng trùng khắc nghiệt. Vượt lên cái nhìn về đời thường, mang âm hưởng của triết lý Đông Phương, tác giả đã đưa sự đau khổ của cuộc đời trở thành những hương vị ngọt ngào trong kiếp nhân sinh… Cho tới nay, dù cao tuổi, Xuyên Trà vẫn tiếp tục làm thơ. Giọng thơ vẫn tình tứ hào sảng như ngày nào, hồn thơ vẫn bay lên, bay lên.

Sau đây Trang Thơ xin trích giới thiệu một số bài thơ của Xuyên Trà sáng tác gần đây. SAO KHUÊ

liêu trai

 

Ngọn gió về – hỏi hoa xưa

Khứ lai dãi nắng dầm mưa tuổi đời

Hoa ẩn nguyệt – giọt lệ rơi

Thầm trong đá núi có lời thị phi

Trăng bật khóc – thời man di

Cõi hồng hoang – ngọn xuân thì khói sương

Gót chân qua – những con đường

Tóc ngào ngạt – đã trầm hương thu chiều

Mê thường trời đất cô liêu

Hương xưa – thả một cánh diều trong mơ

Không lạc địa – chẳng tình cờ

Ði trong mật sử bây giờ là đâu

Nhớ ai áo lụa qua cầu

Cũng nguyên sơ – mộng ban đầu liêu trai…

 

Xem thêm:   Khoa Hữu

tình quê

 

Ðất mưu sinh – từng luống cày vạm vỡ

Lúa trên đồng rộ nở những đòng thơm

Em chân quê – má hồng mơn mởn sắc

Anh ngọn tình như lửa đã gần rơm

 

Trăng hội tụ – ngàn sao trời lấp lánh

Ðã vì nhau – đi đến cuối cuộc đời

Nếu một mai có long trời lở đất

Cũng lội tìm dù biển rộng trùng khơi

 

Tình đã thấm – dẫu đường xa là mấy

Không chờ nhau – sao có buổi hẹn về

Khăn áo vắt vai – lòng như trang giấy

Hát giữa ruộng đồng lối nhỏ bờ đê

 

Thắp đuốc đi tìm khắp chốn trần gian

Tri kỷ tri âm – cuối đời tóc bạc

Em căn dặn – mai lạc loài xứ khác

Vẫn ban đầu… giữ trọn mối tình quê.

 

mưa chiều

 

Ngồi giữa phố – thấy đời vui – phía trước

Người đi qua để lại dấu môi cười

Chốn phồn hoa – mưa chiều – em áo mỏng

Mát khung trời – da thịt cũng hồng tươi

 

Ðùa với gió – chút hương tình non trẻ

Ðường nhân gian mê mải lối đi về

Ta khờ khạo tiếc thương thời trổ mã

Giữa hoàng thành – ngựa bỗng nhớ sơn khê

 

Năm mươi năm – cũng lối mòn cuộc lữ

Dỗ dành ta từng đêm mộng hoang đường

Giờ tóc bạc – muốn một lần được khóc

Tiễn đưa người trong cô tịch chiều sương

 

Chốn thị thành kẻ đi qua người lại

Dòng xe đời cứ xuôi ngược hỗn mang

Người thương ta – sao cung đàn lỗi nhịp

Nhen nhúm chi chút lửa buổi tro tàn

 

Ngày đứng ngó – trời lam chiều khói cuộn

Bóng chim qua không biết một phương về

Buổi sơ ngộ đã ngàn thu vĩnh quyết

Ngậm ngải tìm trầm – đi giữa cơn mê

 

Hạt gạo trên sàn – nhớ câu bỉ ngạn

Sanh bất phùng thời – có cũng như không

Lỡ mai kia ta không về thăm kịp

Gởi theo mây – hoa ngũ sắc cầu vồng

 

Ngồi giữa phố – quán cà phê – xóm cũ

Nhìn đáy ly từng giọt chảy buồn thiu

Trời nắng gió – em một đời khổ lụy

Ðường thênh thang – ta về cũng mưa chiều…

 

Xem thêm:   Maya Angelou

Georgia, Tháng 8-2022

 

đoản khúc cho người

 

  1. GIỌT SƯƠNG

Ta giọt sương – ngủ trên hoa phấn

Ðợi bướm ong về theo gót mây

Chốn xa ai đã hoài công đợi

Gởi mắt xưa – một chút tình đầy…

 

  1. ĐƯỜNG VỀ

Ðường về – bậu hỏi ta quê quán?

Nhắm mắt đi hoài cũng tới nơi

Nếu không hương lửa thì nhang khói

Chọn một trong hai sẽ sống đời…

 

  1. CỐ NHÂN

(Trời tháng mười – chưa cười đã tối )

Bóng cố nhân khuất nẻo non ngàn

Chưa vào xuân – chim về chao liệng

Hớp sao trời thả xuống trần gian…

 

  1. NHẬT NGUYỆT

Chợt bão tố – ngàn cơn hồng thủy

Lở đất trời – xóa một biên cương

Ðêm qua mơ thấy ta còn đứng

Nhật nguyệt hai bên rọi miếu đường…

 

  1. LỜI SAU CUỐI

Bài thơ ngắn – như lời sau cuối

Muối xát lòng đã quặn nguồn đau

Sợ câu từ biệt khi mai táng

Nước mắt không còn để khóc nhau…

 

Xuyên Trà