Nhà thơ Vương Hoài Uyên tên thật: Trần Thị Minh. Quê quán Quảng Ngãi. Trước năm 1975, tốt nghiệp Đại học Văn Khoa Huế, Đại học Sư phạm Huế và dạy Văn tại Trường Nữ Trung học Đà Nẵng. Sau năm 1975, dạy ở trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Từ năm tháng đi dạy, Vương Hoài Uyên đã có thơ in trên báo, tạp chí Khởi hành, Thời nay, Tuổi ngọc, Áo trắng… Gần đây thơ Vương Hoài Uyên xuất hiện trên Người Việt, Ngôn Ngữ… Tập thơ Mùa Trăng Cũ (NXB Đà Nẵng) – gồm những bài thơ đã viết từ năm 1966 đến nay. Hiện sống và viết tại Denver – Colorado. Thơ Vương Hoài Uyên là thơ trữ tình mang hoài niệm quê hương đất nước, ngôn ngữ thơ dung dị, trong sáng, cho nên dễ đi sâu vào tâm cảm con người. Sau đây là vài bài tiêu biểu. SAO KHUÊ

con chim mùa cũ

 

Có bao giờ anh đến ngồi

Ðúng chỗ ngày xưa

Trong quán cà phê ngày xưa ấy

Bao nhiêu năm rồi

Một lần em qua đấy

Chợt nghe hồn xao xác chút heo may.

 

Một chút chạnh lòng thôi

Một chút chênh chao!

Cơn gió nhẹ gợn ao đời phẳng lặng

Như mặt trời hoàng hôn phai nhạt nắng

Bỗng chói ngời

Phút cuối

Dưới chân mây.

 

Mùa qua mùa

Từng chiếc lá vàng bay

Vẫn biết là không thể

Nhưng cứ muốn thời gian quay trở lại

Ta đã đi một đoạn đời xa ngái

Khi lạc mất nhau rồi

Mới biết kiếm tìm nhau!

 

Vườn xưa còn giữ mãi chút hương cau

Dẫu giông bão

Qua bốn mùa xao xác

Có con chim chợt nhớ vườn quay quắt

Mỏi cánh bay về

Ðứng lặng

Giữa chiều phai.

 

Xem thêm:   Phạm Công Thiện

bây giờ nơi xa ấy…

 

Anh bây giờ xa lắc

Em vẫn là em xưa

Về ngang con phố cũ

Nhớ thương mấy cho vừa.

 

Qua nhà anh thuở ấy

Khung cửa đóng then cài

Thời gian và ly tán

Như vầng trăng chia hai.

 

Người đi xa mấy nẻo

Phố chôn chân dặm dài

Gió mùa xao xác thổi

Nghe rét về ngang vai.

 

Bây giờ nơi xa ấy

Tuyết còn bay trắng trời?

Gió lùa qua tóc bạc

nghe lòng chơi vơi?

 

mùa thiên di

 

Ðời phân chia mấy ng

ngả nào cũng lắm gian truân

Em ngửa tay đợi chờ số phận

Chọn ngã rẽ cho đời

Cánh buồm nào rồi cũng xa khơi

Nhưng có mấy cánh buồm quay trở lại!

Ðại dương thì xa ngái

Chỉ có nỗi buồn neo lại

Bến bờ xưa

 

chiếc lá thu phai

 

Cồn cào nỗi nh

Người đàn đứng tựa vào mùa thu

Quay lưng lại trước mùa đông lạnh giá

Quê nhà giờ xa xôi quá

Biết tìm đâu một sợi khói lam chiều!

 

Mùa thu biết mình vắng vẻ đìu hiu

Nên cứ vô tư xào xạc lá

Hãy nằm xuống đây nghe mùa trôi êm

Nghe bồng bềnh như thảm lá trôi đi

Xa tít chân trời một cánh chim di

Chở phiêu lãng mỏi mòn trên cánh nhỏ.

 

Ði một mình thôi ư?

Xin bạn bè cùng gió

Bạn cùng hàng cây xõa tóc hoe vàng

Xin mùa thu hãy cùng ta làm lữ khách lang thang

Mùa rộng lắm chân đi hoài không hết.

 

Người đàn trở về với mùa thu chết

Giờ đã xa xôi như ảo ảnh bên đời

Người có nhớ gì xin nhặt chiếc lá thu rơi

Như ngày xưa đã từng gửi thư tình trên úa.

(Denver-C0-USA-Thu 2019)

Xem thêm:   Nguyễn Thanh Châu

 

những chuyến bay mắt đỏ

 

Va ly nhỏ không đủ đóng gói lãng du

Những chuyến bay xuyên qua tinh cầu

Ngày đêm nối tiếp nhau trong khoảnh khắc

Lẫn lộn giữa hư và thực.

 

Chập chờn ngày ngủ đêm thức

Với tay ngỡ chạm tới vì sao khuya

lang thang ngoài cửa s

Với tay ngỡ chạm tới thiên thần

Thiên di trên cánh nhỏ.

 

Những chuyến bay mắt đỏ

Riềm mi không đủ khép nỗi buồn

Mặt đất xa ngàn dặm

Biết đâu quê hương!