Đã qua rồi thời của ‘Nụ Hôn Đầu’ với Lần đầu ta ghé môi hôn / Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang. Qua rồi ‘Thuở Làm Thơ Yêu Em’- và cả ‘Nụ Cười Trăm Năm’. Thơ Trần Dạ Từ sau khi đi tù CS về mang bộ mặt khác hẳn. Không còn những hình ảnh và ý thơ lãng mạn, trữ tình. Bây giờ là thực tại xô xảm của trại tù, của đời sống xuống hàng chó ngựa. Tuy vậy, đâu đó vẫn còn thoảng vương hồn thơ bay bổng, và đặc biệt bây giờ là những nụ cười vừa u mặc vừa hý lộng trên hoàn cảnh thống hận.

tran-da-tu

Điều nữa cần ghi nhận ở đây là Trần Dạ Từ vừa làm thơ vừa phổ nhạc và cho hát thơ mình trên sân khấu. Chương trình “Gội Đầu – Bay” tại Samueli Theater, Segerstrom Center for the Arts, Costa Mesa, Thứ Bảy 30 tháng Năm, 2015. Nhiều nghệ sĩ và văn hữu tham gia: Kiều Chinh, Tuấn Ngọc, Khánh Ly, Lê Uyên, Lê Văn, Đăng Khánh, Nguyễn Xuân Nghĩa… Nhà báo Lê Văn phát biểu:  “Trại tù làm sao giam giữ được tâm hồn thanh thản của nhà thơ. Tất cả những bài hát thơ ấy đã cùng với nguồn cảm hứng của tác giả vượt thoát ra ngoài vũ trụ bao la, vút lên trời cao…”  Kiều Chinh thì cho biết đã “thấy lại chính mình” giữa chiến tranh, di cư, di tản, lưu vong trong thơ và ca khúc Trần Dạ Từ.

Xem thêm:   Các nhà thơ nữ

Sau đây xin mời các bạn cùng đọc thơ bây giờ của Trần Dạ Từ qua lời mở đầu: Chào bạn, người khách trẻ của tôi / Đặt chân vào cõi tan tác này / Có thể / Bạn sẽ phải lãnh tí ti sốc / Thơ thẩn quỷ quái gì thế này? / Cùng khắp, toàn sẹo dài sẹo ngắn / Tới luôn, người bạn trẻ của tôi / Bọn chúng chỉ là vết roi đòn ngô nghê / Từ một thời vớ vẩn.

 SAO KHUÊ

cám ơn dế mèn

Ai? Ai đó? Ai. Ai đó vừa kêu tôi

Ahaá, anh dế mèn

Ðúng là anh dế mèn năm xưa

 

Ngày nào, đêm mưa

Một mùa giông tố

Có anh dế mèn phất phơ

Lạc vào cát sô

Ðùa vui với người tù

Và người và dế và mưa gió

Cùng hát, hát vang hát vang xa

Khúc tình ca gió mưa

Ôi bài hát năm xưa.

Cám ơn, cám ơn em, dế mèn

Tiếng kêu vừa lạ lại vừa quen

Thịt xương đáy ngục xưa thức dậy

Lạnh một bên mà nóng một bên

 

Cám ơn. Cám ơn em, dế mèn

Bao nhiêu năm,

bài hát ấy ta không quên

Cám ơn. Cám ơn em, dế mèn.

Calif 2015

con cá rô cây

Con cá gô trong cái gổ

nhẩy gồ gồ,

Ðọc Chú Chín Cali viết về nước Mỹ

Nhớ ơi. Nhớ Bà Sáu Lục Tỉnh

Nhớ Cô Ba Sàigòn

Nhớ nhớ. Tô canh chua nhấp nhô

Con cá rô. Ố ồ, Chú Ba Chợ Cũ cười

Hây hây nó là mầy,

con cá rô cây

Lỏi tì bắc kỳ năm tư vô Sài gòn.

 

Dzô. Dzô. Dzô. Dzô hò dzô

Dzô cái tô. Ô hô

Cá rô cây thành cá trong gô

Con cá cây khô lèn trong bao bố

Và con cá tu gô

 

Gô. Gô. Gô. À gô gô

Con cá gô trong cái gổ

nhẩy gồ gồ

Giống như tôi, con cá rô cây

Nó nhớ cái tô, nhớ cái gô

Xì xồ ngọng nghịu trong cái rổ.

Little Saigon, tháng Chín 2017

Xem thêm:   Tomas Transtromer

tran-da-tu1

như mấy con tê giác cuối cùng

Lũ chúng ta, lạc loài dăm bẩy đứa!

Vũ Hoàng Chương

Không phải chuyện người ngoài hành tinh,

nhân vật của tiểu thuyết phim ảnh

Cũng không phải

tay vô địch cờ vua thế giới,

một cái máy thông minh

Ðây là thứ vô hình nhưng có thật:

Mơ và Yêu. Hơi thở đầu tiên

Bật lên cho loài người sự sống

Kẻ mơ mộng nhìn ra từ phía trong

Ðôi mắt dịu dàng của linh hồn lấp lánh

Hắn thực sự thấy em, thấy tôi

Và hắn thực sự yêu

 

Rủi thay, cái nhìn thực, tình yêu thực

bị coi là gai nhọn làm ngứa mắt quyền lực

Cả bọn mơ mộng liên tục bị săn lùng

Mầu xanh cuộc sống liên tục bị truy bức

 

Như mấy con tê giác chờ tuyệt chủng

Bọn mơ mộng cuối cùng của một thời

Dăm ba tên còn lại

trong cái hõm trên mặt đất trần trụi

Vui với tình cảnh mình, chúng cười

 

– Ê, mày biết, ngay lúc này, thế giới này

Bọn mày là thú hiếm, rất hiếm

Như tình yêu, mày sống sót

Và mày là Thi Sĩ.

TDT