Trần Dạ Từ sinh năm 1940, tên thật là Lê Hạ Vĩnh, sinh ra tại Hải Dương, miền Bắc Việt Nam. Ông di cư vào Nam năm 1954 khi đất nước bị chia cắt, định cư tại Sài Gòn, đi vào con đường văn nghệ … Trần Dạ Từ là thi sĩ, nhà báo, người sáng tác ca khúc. Nhưng trước hết phải kể ông là nhà thơ, nổi tiếng với tập “Thuở Làm Thơ Yêu Em”. Dưới chế độ Cộng Sản, Trần Dạ Từ phải đi tù cải tạo tới 12 năm. Sau ngày 30/4/1975 vợ chồng Trần Dạ Từ bị chính quyền bắt giữ vì bị xem là “biệt kích văn hoá”. Ông bị giam cầm từ năm 1976 đến 1988. Thời gian này ông cho ra đời hàng loạt bài thơ, nổi tiếng nhất là Hòn đá làm ra lửa. Năm 1989, dưới sự bảo trợ đặc biệt của chính phủ Thuỵ Điển, gia đình ông được sang Thuỵ Điển sinh sống, đến năm 1992 sang quận Cam, miền Nam tiểu bang California, Hoa Kỳ. Tại đây cùng với Nhã Ca, ông xuất bản tờ Việt báo. Ngoài làm thơ, Trần Dạ Từ còn sáng tác nhạc. Hiện tại, sau khi giao tờ Việt Báo lại cho con gái là Nina Hòa Bình Lê quản nhiệm, ông và Nhã Ca qua ẩn cư tại Thụy Điển.

Tác phẩm

– Thuở làm thơ yêu em (Sài Gòn, 1960)

– Tỏ tình trong đêm (Sài Gòn, 1965)

– Nụ cười trăm năm (chưa xuất bản)

Sau đây, mời các bạn đọc lại một số bài thơ của Trần Dạ Từ. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Ngô Tịnh Yên

thơ cũ của nàng

 

Người đi qua đời tôi

Trong những chiều đông sầu

Mưa mù lên mấy vai

Gió mù lên mấy trời

Mây mù lên mấy biển

 

Người đi qua đời tôi

Hồn lưng mùa rét mướt

Đường bay đầy lámùa

Vàng xưa đầy dấu chân

Lòng vắng như ngày tháng

Đen tối vùng lãng quên

 

Người đi qua đời tôi

Chiều ầm vang tiếng sóng

Bàn tay mềm khói sương

Tiếng hát nào hơ nóng

 

Người đi qua đời tôi

Nghe những lời linh hồn

Phi lao dài tiếng ru

Êm ái lòng hối tiếc

Trên lối về nghĩa trang

Trong mộ phần tối đen

 

Người đi qua đời tôi

Không nhớ gì sao người

Em đi qua đời anh

Không nhớ gì sao em

 

thủa làm thơ yêu em

 

Thủa làm thơ yêu em

Trời mưa chưa ướt áo

Hoa cúc vàng chân thềm

Gió mây lưng bờ giậu

 

Chiều sương đầy bốn phía

Lòng anh mấy cách xa

Tiếng đời đi rất nhẹ

Nhịp sầu lên thiết tha

 

Thủa làm thơ yêu em

Cả dòng sông thương nhớ

Cả vai cầu tay nghiêng

Tương tư trời thành phố

 

Anh đi rồi lại đến

Bài thơ không hết lời

Bao nhiêu lần hò hẹn

Sớm chiều sao xa xôi

 

Mười bảy năm chợt thức

Bây giờ là bao giờ

Bàn tay trên mái tóc

Nghìn sau còn bâng quơ

nụ hôn đầu

 

Lần đầu ta ghé môi hôn

Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang

Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng

Nghìn cây phượng vỹ huy hoàng trổ bông.

Trên môi ta, vạn đóa hồng

Hôn em trời đất một lòng chứa chan

Tiếng cười đâu đó ròn tan

Nụ hôn ngày ấy miên man một đời

Hôm nay chợt nhớ thương người

Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh

Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh

Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.                  

 

Xem thêm:   Nguyễn Hữu Nhật

cám ơn dế mèn

 

Ai? Ai đó? Ai. Ai đó vừa kêu tôi

Ahaá, anh dế mèn

Đúng là anh dế mèn năm xưa

 

Ngày nào, đêm mưa

Một mùa giông tố

Có anh dế mèn phất phơ

Lạc vào cát sô

Đùa vui với người tù

 

Và người và dế và mưa gió

Cùng hát, hát vang hát vang xa

Khúc tình ca gió mưa

Ôi bài hát năm xưa.

 

Cám ơn, cám ơn em, dế mèn

Tiếng kêu vừa lạ lại vừa quen

Thịt xương đáy ngục xưa thức dậy

Lạnh một bên mà nóng một bên

 

Cám ơn. Cám ơn em, dế mèn

Bao nhiêu năm,

bài hát ấy ta không quên

Cám ơn. Cám ơn em, dế mèn.

 

Calif 2015

TDT