Thận Nhiên là nhà thơ khá nổi tiếng hiện nay. Ông hiện sống và làm việc ở Chicago. Có sáng tác đăng trên các tạp chí Việt, Hợp Lưu, Văn, Văn Học và những diễn đàn văn học trên mạng. Gần đây Thận Nhiên nhận được giải thưởng tiểu thuyết của Văn Việt với tác phẩm ‘Những Ghi Chép Ở Tầng 14’.

Thơ Thận Nhiên loại bỏ những cảm xúc lãng mạn, trữ tình mà đi sâu vào thực tại thô ráp của đời sống, những suy tưởng trực diện với nhân sinh. Đọc thơ Nhiên và lắng tâm hồn để suy tưởng sẽ bắt gặp những ý lạ và cảm xúc sâu sắc. Sau đây SK xin giới thiệu những bài thơ có tính thời sự của Thận Nhiên. SAO KHUÊ

kỷ vật

 

lá cờ cũng có phận mệnh như con người

mặt trận dân tộc giải phóng miền nam ra đời trong rừng

có lá cờ nửa xanh nửa đỏ và sao vàng ở giữa

cán bộ treo nó lên

dân gọi là cờ việt cộng

mỹ gọi là vi xi

 

ba tôi đi trận năm 67

mang về lá cờ rách bươm tiểu đoàn ông vừa thu được

tôi nhìn nó tò mò e sợ

tay cố vấn mỹ xin làm kỷ niệm mang về nước

những anh khác cũng muốn có lấy le

ba tôi nhờ ông hàng xóm may cho mỗi người một lá

 

buổi sáng hoà bình

tôi gặp lại lá cờ việt cộng

trên đoàn xe lính bắc việt chạy vào thành phố

buổi chiều thấy nó trên tay

vài gã hàng xóm đeo băng đỏ

những cách mạng ba mươi

 

hai năm sau những đứa ba mươi thành ông ba mươi

nhưng lá cờ thì lặng lẽ biến mất cùng mặt trận

người ta bảo vắt chanh bỏ vỏ

những vỏ chanh của lịch sử

tìm ở đâu bây giờ?

 

tôi tự hỏi anh lính mỹ còn giữ kỷ vật việt nam?

Bảo Huân

1975

 

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

thời ấy ai cũng như ai

buổi sáng cô lựa ra chiếc áo dài

xếp lại

bỏ vào giỏ mang đi

 

trưa đến trường dạy

giờ ra chơi cô lấy ra gói kẹo

bán cho lũ trẻ nhà nghèo không tiền

ngày nào cũng lỗ

chiều tan trường

con đường ngày mưa ngày nắng

cô đi bộ về

tiếng guốc gõ cầu thang mệt nhọc

tối nay nấu món gì?

tối cúp điện

bữa cơm độn sắn khoai

đèn dầu leo lét soạn giáo án

thời tóp mỡ và cá sô*

giải phóng và cách mạng

những chiếc áo dài không về

cà vạt áo vét cũng không về

chúng ở lại chợ trời

có lẽ rồi ra Hà nội

có lẽ thành áo chú rể cô dâu ngày cưới

những đứa trẻ lớn lên, già đi

cô giáo qua đời

chuyện mới hôm qua mà đã lịch sử

 

* Cá sô: đủ loại cá biển được phân phối theo tiêu chuẩn hằng tháng, thường ươn nát.

 

cái gì chết thì phải mang chôn

 

quê ngoại tôi nghèo xơ xác

cả làng không nhà nào có cầu tiêu

tôi cầm cái cuốc nhỏ

đi trăm bước qua độn cát là tới biển

nằm ngoài hiên gian nhà không cửa

khuya đói xới cơm, gió thổi cát bay vào chén

tôi nhai lạo xạo

Mệ ngoại lòa mắt

lần ra ngồi thủ thỉ với thằng cháu sài gòn

toàn những điều cơ cực ngoài vĩ tuyến

những chuyện đời chia cách từ 54

đêm lạnh, Mệ ôm tượng Chúa từng chôn giấu dưới ao

thì thầm lời khấn lẫn trong tiếng sóng tiếng gió

kể hết một lần

mai thằng cháu về sài gòn, rồi đi mỹ

nơi tôi ngụ cách quảng bình cả thái bình dương

người ta bảo rằng biển ở đó chết rồi

tôi hình dung một thi thể đàn bà nằm rũ rượi

ai đào giùm huyệt

về chôn

 

Xem thêm:   Tomas Transtromer

bài thơ về một nạn nhân của chiến tranh

 

đêm 30 tết mậu thân

lập loè hỏa châu trên bầu trời tháng chạp

ba tôi đồ trận nón sắt ứng chiến giữ nhà

trên thành mỗi cửa sổ ông đặt lựu đạn sẵn sàng giật chốt

thỉnh thoảng, ông bắn một phát vào bóng đêm

tiếng carbine lẻ loi chìm mất trong hàng ngàn tiếng nổ chát chúa

rạng sáng, một con chó trúng đạn đổ ruột nằm thoi thóp trong sân hàng xóm

không ai bắn cho nó chết hẳn

năm mươi năm sau, thức giấc đi đái ở nơi cách ngôi nhà cũ nửa vòng trái đất

tôi đứng ngắm những vì sao trên trời mà nhớ ánh hỏa châu

tôi muốn viết một bài thơ thơ mộng và giản dị

nhưng không dưng con chó ăng ẳng chạy ngược về khiến tôi tự hỏi

nó trúng đạn của ai?