Tạ Ký sinh năm 1928 tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.  Phong cảnh vùng này hữu tình, đồi núi quê anh là nơi Bùi Giáng đã đi chăn dê.

Làm thơ từ thuở còn học tiểu học cho mãi đến những năm cuối của đời mình, cuộc đời của Tạ Ký gắn liền với thơ và việc dạy học.  Năm 1970 ông xuất bản tập thơ Sầu Ở Lại, đã đoạt giải thơ của VNCH sau đó.  Tập thơ thứ hai của ông, Cô Đơn Còn Mãi, xuất bản gần ngày sụp đổ miền Nam nên được ít người biết đến. Từ 1975, ông đi tù cải tạo trong hai năm, đã làm nhiều thơ trong tù, rất tiếc hiện chỉ còn một số ít trong trí nhớ của các bạn đồng tù.

Cuối năm 1978 Tạ Ký từ Sài Gòn đi về sống ở An Giang, và đã qua đời trong cô độc tại đây vào tháng Ba năm 1979.  Hai mươi hai năm sau, vào ngày 5 tháng Tư năm 2001, gia đình và bạn bè đã dời mộ ông từ An Giang về cải táng tại nghĩa trang Gò Dưa, Thủ Đức, bên cạnh mộ phần của Bùi Giáng. Thơ Tạ Ký  bình dị, dễ hiểu, mang không khí cổ điển, đôi chỗ có hơi khinh bạc, một chút ngông. Sau đây là một vài bài tiêu biểu. NGUYỄN & BẠN HỮU

viết trang tình sử

 

Ai về xứ mộng, xứ mơ

Cho tôi gởi ít vần thơ tặng nàng:

Sông Hương lắm chuyến đò ngang

Chờ anh em nhé, đừng sang một mình

Chờ anh kể chuyện tâm tình

Từ anh theo đuổi những hình phù vân…

Thôi em, đã lỡ một lần

Mấy năm đau khổ đã dần vơi vơi

Nghĩ thương kẻ ấy sai lời

Nghĩ thương em những mong đời anh nên

 

Xa xôi nhiều lúc anh quên

Rằng em gái vẫn chong đèn đọc thơ

Vẫn cầm duyên để đợi chờ

Vẫn trông phượng đỏ hai bờ Hương Giang

Chiều lên huyền hoặc bướm vàng

Em như công chúa mơ chàng Thám hoa

Không, em tôi còn mẹ già

Còn đàn em dại, cửa nhà cậy trông

Có ai nhắc chuyện lấy chồng

Thì em đôi má ửng hồng thêm duyên

 

Giận mình chưa đạt lời nguyền

Anh không mong được chung thuyền ấy đâu

Khi mô người bỏ cau trầu

Cho anh biết để ủ sầu lên men

Ðể anh vặn nhỏ ngọn đèn

Viết trang tình sử cùng tên một người

 

Xem thêm:   Ngô Nguyên Dũng

trung phước ơi!

 

Trung Phước ơi, sông sâu dài uốn khúc

Tình cheo leo cao vút một con đèo

Núi Chèo Bẻo vươn mình trong khói đục

Hòn Cà Tang thương nhớ vọng tình theo

 

Ðây đồng Chợ không còn vang nhịp bước

Và đồng Quan, đồng Vú chắc tiêu điều!

Lúa vàng ơi, lúa vàng bao năm trước

Rộc cây Bòng bờ trổ mạch cô liêu

 

Cau xanh lắm, cau với người thân thiết

Bắp non non, người đợi bắp vàng bao

Lụa óng ánh tay ngà thoăn thoắt dệt…

Ðời không dài hơn một giấc chiêm bao!

 

Làng chết lặng, lều xác xơ dăm túp

Người tha hương còn mất chẳng tin về

Con lạc mẹ, bao đêm chồng khóc vợ

Măng bẻ rồi, tre không kín niềm quê!

 

Chín năm chẵn máu chưa hề ngớt chảy

Chim không ca, bắp cũng chẳng vàng bao

Khung cửi lạnh, tay ngà đang ấp mộ

Hẹn tương phùng trong một giấc chiêm bao

 

Mùa hy vọng thắp đôi hàng nến đỏ

Chép bài thơ thương nhớ giữa kinh thành

Ôi yếu đuối một linh hồn nho nhỏ

Chỉ mong ngày nắng ấm ngọn cau xanh

 

buồn như

 

Buồn như ly rượu cạn

Không còn rượu cho say

Buồn như ly rượu đầy

Không còn một người bạn

 

Buồn như đêm khuya vắng

Qua cửa sổ trông trăng

Buồn như em nói rằng:

Nhớ anh từng đêm trắng

 

Buồn như yêu không được

Dù người yêu có thừa

Buồn như mối tình xưa

Chỉ còn dòng lưu bút

 

Buồn như buồn như thế

Buồn như một kiếp người

Ðây cõi lòng quạnh quẽ

Buồn như đoá hoa rơi

 

Xem thêm:   Nguyễn Tôn Nhan

mưa đầu thu

 

Hoa cúc bao giờ mới nở đây?

Trời run nhè nhẹ dáng thu gầy,

Tương tư bờ cúc vàng lưng giậu,

Sông rộng thêu hình đôi bóng mây.

 

Cầu vắng bâng khuâng bước học trò,

Dăm tà áo trắng dệt thêm mơ.

Chiều nay nắng chở buồn không hết,

Thu chớm thu rồi, thơ chớm thơ.

 

Duyên ngập ngừng duyên buổi hẹn đầu,

Không cần lành lạnh mới thương nhau.

Cớ sao sương khói đìu hiu quá,

Thu đến ai người khóc chuyện Ngâu?

 

Chim nhỏ không buồn nhảy giậu thưa,

Thời gian chừng chuyển điệu sang mùa:

Mây chao, nước lạnh, thuyền im bến,

Rời rạc đầu thu đôi giọt mưa.

 

Lệ ở trên trời, mưa thế gian,

Tình xưa còn lại nửa cung đàn.

Mái tranh thánh thót niềm tương biệt,

Thư viết chưa hề gửi cố nhân.