Phạm Chi Lan ra đi vào một ngày cuối tháng 9. Đến nay cũng đã gần mười năm trôi qua, nhiều bạn bè còn tưởng nhớ. Ngoài tạp chí Văn Học Liên Mạng, Phạm Chi Lan còn có tuyển tập truyện ngắn Miền Lặng và tập thơ Niệm Khúc Hải Đăng. Theo nhà phê bình Đoàn Nhã Văn, những chủ đề nổi bật của Miền Lặng là cái chết, sự cô đơn. Ở đây không thấy bóng hạnh phúc mà chỉ có những niềm vui nhỏ bé, bình thường. Có lẽ chỉ trong thơ của Phạm Chi Lan ta mới thấy tình yêu và ảnh bóng của hạnh phúc. Ở mùi chocolate, vuông ngực trần và ánh lửa của khát vọng bập bùng. Ở tiếng lá rơi, tiếng chim trở về sau mùa bão, tiếng mưa trên lá.

Hôm nay, tưởng nhớ tới người ra đi, mời các bạn đọc lại một vài bài thơ đặc sắc, ý tình nồng đậm của Phạm Chi Lan. SAO KHUÊ

calica

Về một buổi chiều Calica năm 2000.

 

Phố thẫm ướt buổi chiều gió biển

Nhánh phượng còn sót lại cuối hè

Ðỏ như vết môi ngon

Chim câu rù mỏ tìm chút ấm

Thành phố lạ

Góc công viên người da đỏ mắt buồn tịch mịch

Ném cái nhìn vào hư vô

 

Chiều rơi chiều rơi

Rơi như mũi tên tẩm thuốc độc

Cắm ngập xuyên tim

Kẻ cuồng tín ôm chặt giáo điều

Coi tình yêu như một tín lý

Chết mà chưa gặp người yêu

 

Có phải hôm qua chúng mình rất buồn

Cứ nghĩ về một đốm lửa

Ai nhóm hắt hiu

Ðôi mắt buồn tịch mịch ấy

Ðuổi theo anh

Ðổ vào bóng tối

Chờ ai đốt lửa hoàng hôn

 

Ta cứ lần theo chiều dài lịch sử Nam Mỹ

Ai khám phá sô-cô-la kỳ diệu

Kích thích tố tình yêu

Như một đêm bên ánh lửa miền nhiệt đới

Người mê đắm một vùng ngực trần

Quyện mùi chocolat và tiếng reo của lửa khát vọng

 

Người đi đi mãi về hướng gió

Cứ nghĩ về một đốm lửa

Ai nhóm hắt hiu

 

Xem thêm:   Đặng Xuân Xuyến

Sinh nhật lá

 

Tôi sinh ra vào mùa thu

Mừng ngày sinh của lá

 

Trà tịnh hương

uống cùng sương buổi sáng

 

Lá rơi

lá rơi!

kìa một chiếc lá rơi,

như hơi thở…

 

Trong mênh mông

người ngồi ôm đàn

ru thời gian

ru người vào quên lãng

 

Tiếng động nào đâu đây

nghe như tiếng chim trở về

sau mùa bão

 

Lá rơi

giật mình

 

Long lanh

giọt vỡ

Viết cho một

mùa thu sắp chín

 

Trên vai

tình yêu

trĩu xuống

 

Anh vùi đầu

trong da thịt

một mùa xuân

chín muộn

 

Lá bâng khuâng

chín đỏ

một hoàng hôn

 

Én lạ

nhập hồn

tình trao rất muộn

vụng về

chân đá sỏi

nhói tim

 

Ðêm

ẩn mình

mở toang nỗi nhớ

ngực đau

nghe tiếng chim đã khuất

động trăng bờ tịch bóng

gọi tên người

tôi của tôi

ơi

 

Anh!

 

Ði ngược chiều

cơn lốc của tình yêu

gặp muôn điều khốn khó

vẫn tin vào huyền thoại

ở một cuối đường

tim mềm

tim mệt rũ…

anh và em

ta và cho nhau

niềm đau

sinh tử

 

Khai sinh -tình

Khai tử- tôi

hai tử tội

chúng mình