Trên trang văn học, chúng ta đã một lần giới thiệu Ocean Vuong với bài thơ Aubade with Burning City – Khúc Nhạc Sớm Mai Và Thành Phố Lửa – bản dịch của Pháp Hoan. Ocean Vuong đến Mỹ năm 2 tuổi đi cùng với bà ngoại, cha mẹ và dì. Ở Mỹ, tới năm 13 tuổi Ocean Vuong mới vào trường công và trải qua nhiều khó khăn, cha bỏ nhà ra đi biệt tích, cậu bé sống với mẹ và dì, sau nhờ chịu khó học hành và tới thư viện nghiên cứu rồi miệt mài sáng tác thơ văn và trở thành thi sĩ nổi tiếng. Ngoài Night Sky with Exit Wounds – Bầu Trời Đêm với Những Vết Thương Mở được giải thưởng thi ca Mỹ, Ocean Vuong còn xuất bản những tập thơ khác như “No” vào năm 2013, hay “Burnings” . Hôm nay, chúng tôi giới thiệu thêm những bài thơ khác của thi tài này cũng do Pháp Hoan dịch.

SAO KHUÊ

telemachus

 

Như bất kỳ đứa con trai ngoan nào, tôi lôi ba ra

khỏi nước, nắm lấy tóc ba, tôi kéo

ông qua bãi cát, khớp những ngón tay vẽ một vệt dài

sóng xô vào xóa đi dấu vết. Bởi thành phố

bên kia bờ biển không còn nữa

nơi ba bỏ lại. Bởi thánh đường

bị bom dội vỡ giờ là thánh đường

của cây. Tôi quỳ gối bên ba để thấy

bao xa tôi có thể chìm. Ba có biết con là ai không,

Ba? Nhưng câu trả lời không bao giờ đến. Câu trả lời

là lỗ đạn trên lưng ba, máu tràn ra

hòa vào nước biển. Ba nằm thật yên, tôi nghĩ

ba có thể là ba của bất kỳ đứa trẻ nào,

như một cái chai màu lục dạt vào

dưới chân thằng bé, đựng một năm cuộc đời

nó chưa bao giờ chạm đến. Tôi chạm vào

tai ba. Chẳng ích gì. Cổ của ba

bầm tím. Tôi lật người ba lại. Ðối diện

ba. Thánh đường hiện ra trong đôi mắt màu biển đen.

Không phải khuôn mặt tôi nhưng là khuôn mặt tôi sẽ mang

khi tôi hôn từ biệt những người tôi yêu trước khi đi ngủ:

như khi tôi khép môi ba lại

bằng môi của tôi và bắt đầu

chìm xuống một cách tín cẩn.

 

Xem thêm:   Nguyễn Thanh Châu

kẻ sáng tạo thời gian

 

Năm lên bảy, tôi tin

rằng mọi thứ tuân theo

quy luật của những chiếc đồng hồ,

rằng nếu tôi giữ chặt

những chiếc kim,

nắm tay ba sẽ bất thình lình

dừng lại

trước chiếc mũi hoàn hảo của mẹ,

và bài hát từ chiếc máy phát thanh,

sẽ mãi ngân vang

hai chữ – tình yêu

 

ngưỡng cửa

 

Trong thân thể, nơi mọi thứ đều có giá của nó

Tôi là kẻ ăn xin. Trên đầu gối tôi quỳ

mắt nhìn qua lỗ khóa, không phải

người đàn ông đang tắm, mà là cơn mưa

rơi qua ông: những dây đàn ghi-ta đứt lìa

trên bờ vai rộng.

Ông đang hát, thế nên tôi nhớ rõ

khoảnh khắc ấy. Tiếng hát ông-

xuyên vào tâm tưởng tôi

đến tận cùng xương tủy. Ngay cả tên tôi

cũng quỳ xuống bên trong, khẩn khoản cầu xin

được một lần dung thứ.

Ông hát. Tôi chỉ nhớ có thế

bởi trong thân thể, nơi mọi thứ đều có giá của nó,

Tôi sống sót. Nhưng tôi nào hay biết

có một lý do khác.

Sáng hôm đó, ba tôi dừng lại

-con lừa đen dừng lại dưới cơn mưa tầm tã-

và lắng nghe hơi thở tôi nín chặt

sau cánh cửa. Tôi nào hay cái giá phải trả

khi đi vào một bài ca – là đánh mất mãi mãi

lối quay về

Thế là tôi đi vào. Thế là tôi đánh mất.

Tôi đánh mất tất cả với hai con mắt

mở to

kẻ phá hoại

 

Xem thêm:   Ngô Tịnh Yên

đây là cách ta nhảy múa: với váy áo trắng

của mẹ vướng vào chân, những ngày cuối tháng Tám

làm tay ta đỏ thẫm. Và đây là cách chúng ta yêu:

một chai vodka và buổi chiều trên gác mái,

tay cậu luồn qua mái tóc tôi – tóc tôi: ngọn lửa dữ

ta bịt lỗ tai lại và cơn thịnh nộ của ba cậu trở thành

tiếng đập của con tim. Khi môi ta chạm vào nhau

ngày khép lại vào cỗ quan tài. Trong bảo tàng của con tim

có hai kẻ không đầu đang xây căn nhà cháy

luôn có một cây súng treo bên trên lò sưởi

luôn có một giờ nữa để phí phạm ăn chơi – và chỉ để cầu xin Chúa trời

cho thời gian quay trở lại. Nếu không phải gác mái, thời là chiếc xe,

nếu không phải chiếc xe, thời là giấc mộng. Nếu không phải thằng bé,

thời áo quần của nó. Nếu như không còn sống, thời hãy lặng câm. Bởi tháng năm

là khoảng cách ta đã di chuyển trong những vòng tròn. Có nghĩa rằng:

đây là cách ta nhảy múa: một mình trong những cơ thể ngủ mơ. Có nghĩa rằng:

Ðây là cách chúng ta yêu: trên lưỡi một con dao

đã hóa thành chiếc lưỡi.

 

hôn kiểu việt nam

 

Bà tôi hôn

như thể những trái bom nổ ở sân sau,

chỗ bạc hà và hoa nhài sực hương

len qua cửa sổ nhà bếp,

như thể đâu đó, những phần thân thể rơi vãi

và những ngọn lửa tìm đường quay trở lại

qua mạch máu trên đùi đứa cháu trai,

như thể bước ra khỏi cửa, thân hình mi

sẽ nhảy múa cùng những vết thương xuyên.

Khi bà hôn, sẽ không có

kiểu âu yếm hào nhoáng, không nhạc ngoại

môi mím chặt, bà hôn như hít lấy

mi vào bên trong, mũi ép vào má

để mùi hương được hồi tưởng trong ký ức

và mồ hôi mi đọng lại thành những giọt vàng

trong hai lá phổi bà, như thể trong khi bà ôm

thần chết cũng đang nắm chặt cổ tay mi.

Bà hôn như thể lịch sử

không bao giờ kết thúc, như thể đâu đó

những phần thân thể

vẫn đang rơi.