Sau 50 năm góp tiếng với đời, nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đã vĩnh viễn ra đi vào một sáng Chủ Nhật của năm 2007 tại Sài Gòn. Và để lại những thi tập: Hư ngôn (in typo, Huế, 1969) và Mơ một sáng mai hồng (in ronéo, Phan Rang, 1/1975); sau 1975: Lãng mạn đời trăng (thơ in chung, nxb Cà Mau, 1989) và Tình ca mưa (thơ, nxb Thanh Niên, tp.HCM., 2002). Thơ, truyện, dịch thuật của Thịnh số lớn  đăng trên nhiều tạp chí văn học ở Sài Gòn và hải ngoại.

Thịnh là bạn thân của họa sĩ Rừng và Sao Khuê. Những năm 1980 ở quê nhà khi cùng dạy học chung một trường và cùng sinh hoạt thi ca. Và mình cũng đã một lần giới thiệu bài thơ Tuyết Xưa của Thịnh trên báo Phố Văn. Nay tình cờ đọc lại bài thơ, mình như gặp lại bạn xưa với không khí một thời chiến tranh đổ vỡ, tan nát trên quê hương. Nguyễn Phan Thịnh không còn nữa nhưng còn để lại trong lòng người thân và bạn bè nhiều thương tiếc. Thơ Thịnh cho tới bây giờ vẫn còn là mới mẻ và gợi cảm xúc trong lòng người đọc. Sau đây là một vài bài tiêu biểu gởi đến người đọc và bạn bè.

SAO KHUÊ

tự nhiên, trên tro tàn những giấc mơ

 

lịch sử là những giấc mơ đã chết

dưới những nấm mồ của tưởng tượng

lũ trời vùi lấp cuốn đi tất cả

rồi đất tổ những lưu dân đầu tiên

không dĩ vãng trên ao bùn đỏ quạch

chập chững đi, vất bỏ mọi niềm tin

sau những khổ đau thê thảm

những trẻ thơ như chồi non

vậy đó, trên tro tàn những giấc mơ đã chết

cánh chim tưởng tượng bay vút lên

tự nhiên những ngọn gió rì rào

tự nhiên những con nước ngọt êm

tự nhiên trên cỏ hoa thảo nguyên

chúng ta yêu nhau trong ánh bình minh

vậy đó, mộng mơ lẫn tưởng tượng

là tất cả ý nghĩa của tự do chưa biết

tự nhiên những vì sao diệu kỳ

ngây thơ long lanh trong mắt nhân gian

những giấc mơ và những tưởng tượng mới

cho thi ca và ý nghĩa của tâm hồn

ngoài tất cả mọi chân lý gông cùm

ngoài tất cả mọi định danh lừa mỵ

lịch sử là những giấc mơ đã chết

trong thứ tha và sự lãng quên

 

Xem thêm:   Nguyễn Đạt

marcy, mưa đang rơi

 

hãy vào đây Marcy

Marcy của Jeff

mưa đang rơi trên đỉnh Mount Scott

mưa đang rơi trên cây cầu gỗ mục có vẽ bốn trái tim đỏ chói

những trái tim rạn nứt ở Medicine Park

mưa đang rơi trên lũ trâu nhởn nhơ bên bờ hồ Lawtonake

hãy vào đây vào đây Marcy

ôi Marcy của Jeff

em biết không mưa đang rơi

mưa rơi từ đêm qua từ nhiều ngày trước

từ nhiều năm trước nhiều thế kỷ trước

mưa rơi trên gò đá Holy City

ba cây thánh giá ướt xám sắp đổ

vì không có gã Adam thứ hai để chọn

nàng Eva đã chết trên máng cỏ ướt sũng

mini-jupe trùm trên đầu con lừa lông nâu

bốn chân nhảy cuồng điệu a go-go

 

hãy vào đây Marcy ơi

Marcy ơi của Jeff

mưa đang rơi ở Việt Nam trên đầu Jeff

mưa đang rơi trên hố bom trên giao thông hào

mưa đang rơi trên nòng đại bác nóng khét

mưa đang rơi trên miếng hot-dog chua lòm

mưa đang rơi trên những bao cát thủng

mưa đang rơi Marcy ơi

mưa đang rơi trên lá thư xanh của Jeff

mở đầu với: Marcy, I miss you so much in my death!

mưa đang rơi qua Thái Bình Dương

mưa đang rơi trong những trái tim

mưa đang rơi như khóc khóc

 

hãy vào đây vào đây Marcy

ôi Marcy của Jeff

phần em đây nửa ly Scotch

cho em đây ngọn lửa reo tí tách

em biết mưa đang rơi

mưa đang rơi trên tóc em vàng như đồng cỏ thu

mưa đang rơi trên vai em trắng như ngọc thạch

mưa đang rơi trên chân em mịn như sữa tươi

Marcy ơi mưa đang rơi

mưa đang rơi bên ngoài hành lang

em bơ vơ gọi thầm tên Jeff

mưa đang rơi trên bậc tam cấp

dẫn xuống đáy hư vô thổn thức đời ta

 

vào đây Marcy ơi

em biết không mưa đang rơi ở Travis Base

ướt ngộp các phi đạo lạnh tanh

chuyến bay nào từ Việt Nam

chuyến bay nào về Việt Nam

nơi mưa đang rơi trên mặt Jeff

Marcy ơi thôi em đừng khóc

tôi tình nguyện chết thay cho Jeff ở Việt Nam

để mỗi người đều được chết giữa quê hương

dẫu là chết bình an

hay là chết bầy nhầy tan nát

vì những lý do nào không được biết

hay những lý do nào không vẫn biết, cũng như nhau.

 

Xem thêm:   Trần Dạ Từ

FORT SILL, 4/1970

 

tuyết xưa

(trích)

 

xưa lắm rồi, điệu a-go-go trẻ trung

tíếng đàn guitar bập bùng suốt đêm

chúng ta nâng ly vang đỏ, bên ngọn lửa

đón mừng tuyết rơi trắng hiên

 

những cánh rừng lá phong khô đỏ

rơi dầy mặt đất dập dềnh, lúc chiều

chúng ta chạy ngập chân trong lá

dưới những cành trơ khô héo, vã mồ hôi

 

và dưới trời tím hoang dã

chúng ta lái xe lên sườn đồi

trong lúc những vì sao mọc

lạnh run bên nhau xem tuyết bay