Lan Tử Viên (Trần Thị Thanh Thúy, sinh năm 1988) là sinh viên Đại học Ngoại Thương đã hoàn thành chương trình cao học truyền thông tại Paris, nhưng cô muốn lùi lại thêm một thời gian nữa để khám phá Châu Âu và làm thơ. Thơ Lan Tử Viên ghi lại những cảm xúc của một người trẻ trước tình yêu và cuộc sống. Nó nằm trong dòng thơ hiện đại với ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh thoát ra ngoài ước lệ của loại thơ trữ tình nhưng vẫn gợi cảm. SAO KHUÊ

lan-tu-vien1

Có một cây cầu

và một dòng sông

Em đã ngồi rất lâu

Chiều vắng

 

Xin đừng thắc mắc

Khi em chọn vĩnh biệt nhau bằng cách bỏ đi trước

Chúng ta, ngay cả là bạn bè, cũng không được

Và gặp gỡ, hóa ra là chuyện rất buồn.

Có một cây sồi ôm những phiến lá mưa

Lang thang trong khu vườn buổi sáng

 

Ở đấy

mọc lên một ngôi nhà

Căn phòng tầng hai, rèm cửa bạc

Một cô gái ngủ quên

 

Làm thế nào có thể nói lời vĩnh biệt

với cây sồi già

buổi sáng đứng lặng ôm mưa? 

19.8.11 Antwerpen, 95 phố Leem

Những mẩu ghép

của sự lặng im

Cho em một góc nhỏ thôi được không

Các ngày trôi đi mệt quá

 

Ðây là mùa xuân

Dưới tán cây sắp trôi vào hạ

Em rất cần

một chiếc ghế có tựa lưng

Một cốc nước trong

Một bầu trời mây trắng

 

Bài hát quá dài

Như những con đường em bỏ lại đằng sau

Những ray tàu còn đợi em đi tới

Vậy nên em chỉ nghỉ một lát thôi

 

Nghe này, điều hạnh phúc bé nhỏ trong đời

Là gì thế?

Một người nắm tay ta khi mái đầu cả hai đã bạc

Một con đường tháng Tư nhiều hoa

Hay nỗi buồn đến trong ngày chật nắng?

 

Ðiều bé nhỏ hạnh phúc trong đời

Là nụ hôn đầu rơi xuống biển xanh

 

Và im lặng

 

Bài hát

Con đường

Ray tàu

cần nghỉ ngơi. – 21/5/11

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

lan-tu-vien

Cây sồi trong vườn

mưa buổi sáng

 

Có một cây sồi trong vườn mưa buổi sáng

Rèm cửa sổ màu bạc

Nhiệt độ ngoài trời dường như mười tám

Tôi cứ cuộn tròn trong chăn ấm, thầm hỏi

 

Sao có thể lặng im đến thế, cây sồi kia?

Có một căn phòng nơi tầng hai một ngôi nhà ngoại ô

Những ghế mây cũ kỹ

Dưới chân ngọn đèn, lãng quên một valise

Và giá sách xếp đầy sách du lịch

Âm nhạc

Một cô gái Nhật ngủ quên trong nắng

Ánh nắng chứa chan hân hoan tỏa ra từ hai vuông cửa

Từ hơi thở phập phồng bụi bặm của ngôi nhà muốn vút cánh bay trong một chuyến đi dài.

Tại sao em đến đây

Ðể gặp anh chăng?

Chúng ta chẳng thay đổi gì nhiều, sau chừng ấy thời gian

Toa tàu cứ thế băng qua bao đồng cỏ, bao ngọn đồi, bao mái nhà gạch đỏ

Nhưng ta đã không nhìn vào mắt nhau dù chỉ phút giây

Những thành phố,

những mái hiên mưa

Thành phố quá đẹp đã không giữ nổi tôi

Thành phố quá rộng cho nỗi cô đơn của tôi đứng khóc

Chỉ lặng lẽ

Chiếc xe bus muộn nhất lăn mình

Trong đêm mưa rơi như tuyết

Tôi hóa thành mùa đông

Anh có vui không nếu biết

 

Chuyến đi này

Tôi chỉ muốn nói lời tạm biệt

Với nụ hôn thất lạc.

Chuyến đi này

Tôi chỉ muốn ngồi bên tôi một lát

Chúng ta đã nghĩ ra bao câu chuyện

Không thốt thành lời

 

Chúng ta đã trải qua bao ngày tháng

Vừa thương nhớ vừa dè dặt

Chúng ta đã quên nhau

Theo cách một chiếc lá mục dần vào đất

 

Này anh

Hãy cùng ngồi bên nhau uống với nhau một tách cafe

Trong thành phố có những mái hiên, những bụi mưa rơi như tuyết

Còn một thành phố khác

Chỉ thuộc về em

Cùng một mùa hè rớt

 

Anh

Ta chia tay thôi.

14.8.11 am. Nhà gare Liège