Kim Tuấn tên thật Nguyễn Phước Vĩnh Khuê, sinh năm 1940 tại Thừa Thiên – Huế, bắt đầu sáng tác từ năm 1954, là nhà giáo, nhà thơ. Ông cũng từng là lính biên tái một thời gian dài ở Pleiku. Năm 1975 Kim Tuấn ở lại trong nước. Ông mất ngày 11-9-2003 (tức rằm Trung thu Quý Mùi) tại Quận I Thành phố Sài Gòn.

Thơ Kim Tuấn được nhiều người ưa thích. Thơ ông cũng rất mặn duyên với nhạc. Một số bài thơ của Kim Tuấn đã trở thành ca khúc của nhiều nhạc sĩ như: Nguyễn Hiền, Y Vân, Phạm Duy, Vũ Hoàng … Đọc thơ Kim Tuấn, ta như sống lại một thời xưa đầy hoa mộng mà cũng lắm bi thương do chiến tranh diễn ra tàn khốc từng ngày. Sau đây là một vài bài tiêu biểu để chúng ta cùng tưởng nhớ nhà thơ Kim Tuấn

 SAO KHUÊ

chiều mưa bay

 

Sân ga chiều mưa bay

Nhìn em không dám nói

Nhìn em không dám nói

 

Tình riêng dìu nhau sầu

Cầm tay em giá lạnh

Sân ga chiều mưa mau

 

Trời không thương hai đứa

Mưa giăng mờ chuyến tàu

Làm sao anh cúi mặt

Làm sao còn thấy nhau

 

Em ơi trời giá lạnh

Mưa giăng mờ chuyến tàu

Đèn thắp buồn ga nhỏ

Biết bao giờ thấy nhau

 

Kèn trầm run tiếng thở

Chiều đưa em lên tàu

Mưa sao bằng nước mắt

Em khóc chiều hôm nay

 

Xem thêm:   Blues Jazz cuối năm

Tàu đi người ở lại

Buồn rưng rưng phương này

Tàu đi sầu để lại

Ga nhỏ còn mưa bay

 

kỷ niệm

 

Từng bước từng bước thầm

Hoa vông rừng tuyết trắng

Rặng thông già lặng câm

Hai đứa nhiều nuối tiếc

Sương mù giăng mấy đồi

Tay đan đầy kỷ niệm

Mưa giữa mùa tháng năm

Dật dờ cơn gió thổi

Một tháng không trăng rằm

Mây núi ôm trời thấp

Giá rét về căm căm

Cao nguyên mù đất đỏ

Từng bước từng bước thầm

Cúi đầu in dấu mỏi

Tuổi trẻ buồn lặng câm

Núi nghiêng đầu thủ thỉ

Từng bước từng bước thầm

Hoa vông rừng tuyết trắng

Tuổi trẻ buồn lặng câm

Víu hồn hoang cỏ dại

Từng bước từng bước thầm.

Pleiku 1961

 

đường đi biên giới

 

Mai ra biên giới rừng xanh lá

Đứng chỏm núi cao nhìn mây bay

Xa nhà ngất ngưởng dăm hơi thuốc

Chiều xế hoàng hôn lạnh phủ đầy

 

Đường đi ngun ngút sương mù khuất

Vút đỉnh trời xa rừng núi xa

Gió hú đồi cây chân đá dựng

Ghềnh nghiêng thác đổ nỗi thương nhà

 

Thương nhà ta uống vơi bầu rượu

Nhớ bạn đành quên ngửa mặt cười

Đất đỏ bụi hồng thân gió cát

Mai về quê cũ biết còn ai?

 

Còn ai chinh chiến vui cùng lửa

Súng ngó trời xanh mắt ngó rừng

Đêm đốt đèn soi mình với bóng

Phương trời em đó có rưng rưng?

 

Xem thêm:   Hương của đất trời

những điều

ghi trong giấc ngủ

 

Khi tôi trở về có con chim câu nằm trong tổ ấm.

Dây thép gai hết rào quanh đồn phòng ngự và người lính

                                          đã trở về cày đám ruộng xanh.

 

Khi tôi trở về có con diều bay đùa trong gió.

Ở quê nhà, trên thảm cỏ xanh, có đứa trẻ để bụng

                                 lòi chấm rốn đen cười nụ thanh bình.

Buổi chiều có con trâu rung mỏ vu vơ như trong giấc mộng.

 

Khi tôi trở về hai tay níu tim lồng ngực.

Giọng hát ru kéo lại dĩ vãng trầm trầm như chưa tắt thở.

Có người rủ nhân loại đi xem địa ngục mà không ai trả lời.

 

Khi tôi trở về mẹ vừa tóc bạc.

Đôi mắt nhìn vào tương lai và quên bao nỗi ưu phiền.

Con cò lại bay trong đồng ruộng xanh.

Lũy tre cúi xuống ưu tư cùng mùi khói un quen thuộc.

 

Khi tôi trở về tôi sẽ đi thăm bờ sông tuổi nhỏ,

tôi sẽ buồn thầm những chuyện ngày xưa và sẽ khóc một mình

vì quê hương tôi bao lần đau khổ, bao lần đắng cay, bao nhiêu tủi hờn.

 

Khi tôi trở về con chim kể lời ân ái.

Bài hát vang xa và vũ khí sẽ xếp thành cầu vồng trong ngày cưới.

Nhà mới dựng xây, có tiếng trẻ khóc u oa chào đời.

Có người đem tặng em bé quả bom nguyên tử, đứa trẻ đó cười

                                       và ôm nó ngủ như ôm quả bóng.

Những dãy phố sớm mai thức dậy cùng tiếng chim ca,

lũ trẻ con mừng đời thịnh trị và tay yếu cố vồ ôm tương lai của mình.

 

Xem thêm:   Phạm Hiền Mây

Khi tôi trở về, khi tôi trở về cuộc đời xuôi chảy.

Có bóng trăng xưa soi trên lối vườn,

có rừng cây ốm vì nhiều thương nhớ,

và khi thức dậy tôi tìm thấy tôi.