Nữ sĩ Hoàng Hương Trang tên thật Hoàng Thị Diệm Phương, sinh năm 1938, quê quán làng Vân Thê, huyện Hương Thủy, Thừa Thiên-Huế, là nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ, nổi tiếng ở Miền Nam trước và sau năm 1975. Hoàng Hương Trang là cựu nữ sinh Đồng Khánh, tốt nghiệp Cao đẳng Mỹ thuật Huế (khóa 1) năm 1960, Sư phạm Mỹ thuật Sài Gòn năm 1961, từng dạy ở các trường trung học Ngô Quyền (Biên Hòa), Nguyễn Huệ (Phú Yên), Kiểu Mẫu Thủ Đức… và Trường Đại học Mỹ thuật Gia Định, Sài Gòn.

Thơ Hoàng Hương Trang được in chung trong hơn 30 tuyển tập thơ văn trong và ngoài nước. Nữ sĩ cũng có tên trong cuốn Thi Nhân Việt Nam Thế Hệ 1954-1973 của Nguyễn Tấn Long và Phan Canh (Sài Gòn: Sống Mới, 1974).

Hoàng Hương Trang từng được giải hội họa trong một kỳ thi ở Huế năm 1958, và là tác giả 6 tập thơ từ 1964 đến 2002, trong đó có 4 tập xuất bản trước năm 1975: – Khép Đôi Mi Nhỏ (1964), – Linh Hồn Cỏ Biếc (1968), – Túy Ca (1972), – Hợp Tuyển (1974).

Nữ sĩ mất ngày 16-4-2020 tại Long Xuyên, hưởng thọ 84 tuổi.

Sinh thời, Hoàng Hương Trang thân với nhiều nhân vật trong văn giới và từng có thơ qua lại với thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Thơ của nữ sĩ là thơ truyền thống, đượm phong vị riêng, rất được trân trọng. Sau đây Trang Thơ xin giới thiệu đôi bài của Nữ Sĩ.

Xem thêm:   Thiên An Môn

SAO KHUÊ

chiều say nhớ hoàng

 

“Biết đâu Hoàng lại gặp Hoàng chiều nay!” *

Mới vừa dăm chén đã say

Trong men chếnh choáng nhớ ngày năm xưa

Bút gươm chém lệch đường thơ

Mực đau giấy ảo, kịch hờ thương Mây

Trả gươm cho gió nghiêng vai

Trả thơ cho mộng, trả ngày cho đêm

Kiều Thu, hề! đẫm gót sen

Mười hai tháng sáu trả men cho tình

Trời một phương, đất một mình

Cảm thông nhân thế cái tình phù du

Tài hoa hệ lụy sa mù

Chén vui, hề! chén buồn xưa hiện về

Ơi Hoàng, nửa chén si mê

Ơi Hoàng, nửa chén vụng về trao tay

Rượu đây, hề! Ta cứ say

“Biết đâu Hoàng lại chiều nay gặp Hoàng!”.

Sài Gòn, 10-10-2006

 

*thơ Vũ Hoàng Chương, tặng Hoàng Hương Trang

Chiều Say Nhớ Hoàng, thơ Hoàng Hương Trang, sáng tác nhân ngày giỗ thứ 30 của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, 14 tháng 8 âm lịch năm Bính Tuất, 2006.

nam mô

 

Cho tôi niệm tiếng Nam Mô

Nguyện thương, nguyện nhớ

Nguyện cho cuộc tình

Cho tôi niệm tiếng cầu kinh

Ðừng hờn, đừng giận

Người mình dấu yêu.

Trái tim tôi, tiếng kinh chiều

Nam Mô ký ức

Ðã yêu nghìn đời

Trái tim tôi gửi về nơi

Tiếng Nam Mô

Với ngọt bùi từ bi.

(2019) 

 

để lại huế mùa xuân

 

Em để lại mùa xuân ở Huế,

Anh có về tìm hộ em không,

Mùa xuân xưa bên trường cũ vôi hồng,

Bên hàng phượng ươm màu nắng mới.

 

Ðể lại Huế mùa xuân thơ mộng,

Có tình yêu say đắm ru lòng,

Có âm thầm đau đớn chờ mong,

Có tất cả cuộc đời em ở Huế.

 

Em để lại mùa xuân ở Huế,

Gởi bến đò Thừa Phủ, Văn Lâu,

Gởi Ngự Bình và dốc Nam Giao,

Trăng nước Hương Giang, mơ màng Bến Ngự.

 

Em để lại mùa xuân ở Huế,

Anh có về Gia Hội, Ðông Ba,

Anh có về Vỹ Dạ, Hàng Me,

Tìm hộ nhé, mùa xuân em để lại.

 

Xem thêm:   Thanh Tâm Tuyền

huế tình đầu

 

Ai xa Huế mà không nhớ Huế

Nhớ chuông chùa Diệu Ðế, nhớ Văn Lâu

Nhớ Trường Tiền da diết sáu nhịp cầu

Nhớ Kim Long, nhớ bến đò Thừa Phủ.

Nhớ dốc Nam Giao, nhớ bờ sông Bến Ngự

Nhớ Hàng Bè, Thượng Tứ, nhớ Bao Vinh

Nhớ sông Hương chan chứa thiết tha tình

Nhớ thông reo đỉnh Ngự Bình gió mát.

Nhớ Tịnh Tâm, hồ sen bát ngát

Nhớ đò Cồn, An Cựu, Chợ Dinh

Nhớ con đường Vỹ Dạ bóng cây xanh

Nhớ Gia Hội, Ðông Ba, Hàng Me, Ðập Ðá.

Nhớ Ngự Viên, nhớ Nội Thành, Mang Cá…

Huế của ta ơi, biết nhớ mấy cho vừa!

 

Ai xa Huế mà không thương Huế

Thương mẹ già lặn lội mùa Ðông

Thương em thơ đi học mưa dầm

Thương chị, thương anh mùa hè cháy nắng

Thương bữa cơm nghèo, nồi canh mướp đắng

Thương dĩa mắm cà, con cá thệ kho khô…

Huế của ta ơi, thương biết chừng mô!

 

Ai xa Huế mà không mơ về Huế

Dạo bước trên cầu áo trắng tung bay

Vành nón nghiêng nghiêng che mái tóc mây

Ánh mắt trong veo dòng Hương gợn sóng

Ðêm trăng hè trời cao lồng lộng

Chiều thu êm tím ngát cả không gian

Tiếng hò trên sông ngơ ngẩn bàng hoàng

Hò ơ hò… chiều chiều trước bến…

Mơ sớm mai chèo đò qua cồn Hến

Trái bắp tươi non, nấu chén chè thơm

Dĩa bánh bèo tôm chấy hồng ươm

Ðợi cơm hến, bánh canh, bánh ướt…

Nhớ biết mấy, những món quà quê hương

không gì thay thế được

Dải đất quê nghèo mà mặn nồng yêu thương

Ai đã từng uống nước sông Hương

Ai đã từng hưởng ngọn gió chiều đỉnh Ngự

Ai đã từng bước đi trên những con đường tình tứ

Ai đã thả hồn trên những chiếc võng âm thanh

Ai đã đắm say tình Huế quê mình

Dẫu xa xôi mà không mơ về Huế

Huế tình đầu thơm ngát, Huế yêu ơi!