Thi sĩ Du Tử Lê là người có nhiều thơ phổ nhạc nhất. Phải nói đó phần lớn là những bài thơ hay, giàu cảm xúc, lời thơ và hình ảnh đẹp. Những bài thơ phổ nhạc đã đưa thi sĩ đến gần với người đọc hơn và được nhiều người yêu mến. Trên trang thơ hôm nay chúng tôi xin gởi đến các bạn bài Người Về Như Bụi (Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc), Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn (Phạm Đình Chương phổ nhạc), Trên Ngọn Tình Sầu và Ơn Em tức Kiếp Sau Xin Trả Lại Đời Cho Nhau (Từ Công Phụng phổ nhạc), Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi (Trần Duy Đức). SAO KHUÊ

trên ngọn tình sầu

 

hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn

trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng

bầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xám

trời xanh xao chân nhỏ cũng không về

cây mộng nở từng ngón tay lá nõn

nôi tương tư cỏ ấm thịt da người

tôi hiu hắt từ mắt em ngát tạnh

môi thâm khô từ thuở định xin hôn

ngày tháng hạ khi không mà trở rét

em khi không mà trở mặt điêu ngoa

tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ

ngọn me xa theo ký ức rì rào

chiều qua đó chân ai còn ríu rít

lời ai say cho trời đất lại gần

 

kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng

nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi

con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát

khi đêm về ru giọng đớn đau hơn

cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng

lá oan khiên lả tả mái hiên người

tôi èo uột  từ những ngày cả gió

con dế buồn tự tử giữa đêm sương

bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ

ngọn me xưa già khọm tiếc thương hờ

em ở đó bờ sông còn ấm cát

con sóng tình vỗ mãi một âm quên

 

Xem thêm:   Lê Chiều Giang

người về như bụi

 

Người về như bụi,

Vàng trang sách xưa.

Người về như mưa,

Soi tìm dấu cũ.

 

Tôi buồn như cỏ,

Một đời héo khô.

Tôi buồn như gió,

Ngang qua thềm nhà.

Thấy ai ngồi đợi,

Bóng hình chia đôi,

Sầu tôi lụ khụ.

 

Người về như sóng,

Buồn tôi quanh năm.

Người về như đêm,

Mơ hồ cõi chết.

Tình tôi phập phều,

Những tăm phụ bạc.

Lòng tôi gian ác,

Giấu trong miệng cười.

 

Người về như sương,

Ẩn sau lá động.

Người về như gương,

Thấy mình mất tích.

 

Người về như sông,

Tràn tôi, lụt lội.

Hồn tôi thả nổi,

Như khóm lục bình.

Sầu ai về cội.

 

ơn em

 

ơn em thơ dại từ trời,

theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi.

ơn em dáng mộng mưa vời,

theo ta lên núi, về đồi yêu thương.

 

ơn em ngực ngải môi trầm,

cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan.

ơn em hơi thoáng chỗ nằm,

giấu quanh giấu quẩn nỗi buồn một nơi.

 

ơn em tình như mù loà,

như con sâu nhỏ bò qua giấc vùi.

ơn em hồn sớm ngậm ngùi,

kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.

tạ ơn em… tạ ơn em…

 

chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

chim về góc biển. Bóng ra khơi

lòng tôi lũng thấp. tâm hiu quạnh

chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi.

 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

buổi chiều chăn, gối thiếu hơi ai!

em đi để lại hồn thơ dại

tôi, vó câu buồn sâu sớm mai.

 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

em còn gương lược dấu đường ngôi?

nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn

và, khoảng trời xanh đến rợn người.

 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

bàn tay dư mấy ngón chia phôi!

(tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)

và những tàn phai đầy tuổi tôi.

 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

như trời nhớ đất (rất xa xôi.)

nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi

thư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi.