Đoàn Minh Châu gốc Quảng Nam, hiện sống và làm việc ở Đà Nẵng. Thơ cô thường xuất hiện trên một số tạp chí và website văn học nghệ thuật hải ngoại như: Hợp Lưu, Tiền Vệ, Da Màu… Và đã được in thành sách gồm hai cuốn: M – N & Z (2008); Có Thể (2012). Đoàn Minh Châu là một trong vài gương mặt thơ trẻ có triển vọng nhất hiện nay. Đọc thơ cô, trước hết ta sẽ nhận ra ngay dấu tích của sông Hàn, Đà Nẵng. Nơi nắng gió tuổi thiếu nữ của nhà thơ đã, đang và, sẽ còn như dòng chảy mênh mang của một đời sông, trước khi ra biển. Thơ cô trong sáng với cái nhìn và hình tượng mới mẻ, đôi chỗ gợn lên nét phẫn nộ trước hiện tình của đất nước. Nhưng cảm xúc thơ trong nỗi niềm trăn trở của tuổi trẻ khiến người đọc càng yêu thơ cô. SAO KHUÊ

có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này

 

có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này

xứ sở tôi yêu như thân mình

tôi không thể đồng lõa với sự chịu đựng đến tận cùng

thành bạc nhược rệu rã

bằng tất cả e dè

bằng tất cả trơ sạn

của những người xung quanh, quen và lạ

 

Có rất nhiều điều

trên xứ sở này

tôi không thể nào ngẩng đầu lên kiêu hãnh

có xứ nào nơi những điều tốt đẹp hiển nhiên của con người

bày lên trang báo

như một món đồ quý hiếm trưng trong tủ kính

nơi dũng cảm và công lý là điều xa xỉ

nơi sợ hãi là thái độ, tự nguyện hoặc bắt buộc

nơi dối trá là cách sống bằng kinh nghiệm

nơi không ai tin ai

 

có rất nhiều điều đến xót xa

tôi đau như thân thể mình đầy rẫy những lở loét mụt nhọt

tôi thấy tôi, bạn bè tôi, chịu đựng những vết ung trên cơ thể

chịu đựng đến thành thói quen

 

có rất nhiều rất nhiều dấu hỏi xếp dài như những móc câu

bấu vào da thịt

không biết gỡ vào đâu 

6/2014

Xem thêm:   Thiên An Môn

 

phố đổi thay

 

Thật ra, ta chẳng đợi điều gì

Một ngày trống lạ

mưa chợt tạnh

ngày ráo hoảnh trước cơn bão sắp tới

có lẽ những đổi thay cần báo trước

bằng gió bằng lá bay bằng màu nước sông Hàn

                             sáng nay đã chuyển màu đỏ sẫm

 

Ly café và góc ngồi một mình không ngại sự soi mói

bão cứ chập chờn trước mắt

cơn đau nhức nhối vờn quanh đầu

thành phố rũ áo sương

sáng nay

ta quên mặc áo ấm

 

Lẽ nào những ước vọng không xác định nổi

cũng nhiều như những thất vọng nhỏ nhặt và những điều vụn vặt

bao quanh bởi núi và sông Hàn đục ngầu mùa lũ

những ý nghĩ bé lại

những thân quen và yêu thương bỗng trở nên lạ lẫm

từ sự hững hờ nhói ngực     

trì nặng trong đầu

cơn bão nào có thể thổi tan

 

Mùa này

phố đổi thay nhiều quá

cơn bão đầu tiên

 

mùa đông về

trong cơn bão đầu tiên

những con đường và đất trời

lặng như một điềm gở

 

ta dạt vào cơn mưa rỉ rả giữa khuya

chuyến xe chao nghiêng gió

những ngôi nhà san sát nhau một     

                                                        niềm gắn bó

chợt thèm vô cùng hơi ấm

từ sau cửa sổ đóng kín

ánh đèn trắng xanh hắt lên con

                                 đường loang loang ướt

vờn trên đôi tay những sợi lông

                                                           dựng đứng

lòng trống hoác cả chán chường

 

đợi cơn bão ngày mai

chập chờn

nhiều ngày đã chênh vênh nghiêng đổ

26-9-2011

Xem thêm:   Lê Văn Trung

 

có về kịp mùa thu…

 

Ðà Nẵng – thu

anh về mà xem nắng lụa

 

mỗi ngày

sông Hàn chảy ngang qua mắt

mang theo những tấp nập của thành phố

những đèn đỏ đèn xanh quảng cáo

tường nhà cao cao

những im lìm

bóng dáng tình nhân

nắng đầu mùa dịu như một nỗi nhớ xa

 

Em đã cố né tránh những ý nghĩ

về điều chưa tới

cứ lởn vởn trong trí óc

những dở dang không biết bắt đầu từ đâu

nhiều ngày quá vắng

tưởng rằng

không thể đơn côi hơn

 

Anh có về kịp mùa thu?