Đinh Trường Chinh là con trai Đinh Cường. Nối nghiệp bố, anh cầm cọ và trở thành họa sĩ. Tranh của Chinh gần đây xuất hiện rất nhiều trên các trang web, và được nhiều người ưa thích. Ngoài vẽ tranh, Chinh còn làm thơ. Sau đây là vài bài tiêu biểu của thơ Đinh Trường Chinh.

SAO KHUÊ

dạo khúc

 

trăng nhuộm xanh góc phố

gió thất giạt giữa đời

tìm riêng nhau một cõi

trốn vào bóng đêm vơi

kìa trăng xanh thuở nọ

hiu hắt giữa lòng sông

ta mịt mù cổ độ

buồn nhớ gió phiêu bồng

lá cuối mùa thấm mệt

lãng đãng giữa trùng sương

trên ta còn mảnh nguyệt

soi chiếc bóng vô thường

 

tháng tư

tôi không có gì để mất
tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn
không có những sáng ngồi Brodard
chiều La Pagode
không Đêm Màu Hồng
không cả Tự Do
tôi không có chiều Duy Tân bóng mát
không ly chanh đường uống ngọt môi em.

tháng tư
tôi không có gì để nuối
không bài thơ nào trong cặp sách
đứng trước Gia Long
không Thái Thanh nghìn trùng xa cách
không Thanh Thuý rơi lệ vũ trường
không nghe Bích Chiêu nối dài đại lộ
không ngày-xưa-Hoàng-Thị
không có ai để gọi nhau bằng cưng.

tháng tư
tôi có gì đâu
ngoài đôi dép nhựa đứt quai
đứng nhìn đoàn người áo xanh nón cối
hát ca trên chiếc xe tải đi qua nhà
tay phất cao lá cờ ba màu đỏ, vàng, xanh.
tôi có một buổi sáng
đứng nhìn ngàn ngàn cuốn sách
bị ném trong đám lửa sau vườn
vài trăm bức tranh của Bố
chặt ra làm củi nấu cơm
những chiếc áo dài hoa
và nhiều đôi giày gót cao của Mẹ
vất vãi đầy sàn.

tháng tư
tôi chỉ có một buổi trưa
đi học về
tông cửa chạy vào
khựng thấy những người lạ mặt
đang ngồi trong phòng khách nhà
vỏ chuối vất dưới chân
và họ rót chè
bằng ấm trà cổ Bà Nội để lại
mời Bố Mẹ tôi uống
rất vô tư.

tháng tư
ngoài một thành phố
vừa mất tên
tôi có gì để mất?

Xem thêm:   Những thoáng hương xưa

29.4.2018

thơ về mẹ

 

BÀI 1

 

tháng bảy về thăm mẹ

ghé chợ mua chậu lan

những nụ hoa chưa nở

mùa thu vẫn chưa sang

 

mua lan mừng tuổi mẹ

mẹ quên mất tuổi mình

quên mùa hoa đang rộ

trong ngày tháng lặng thinh

 

tháng tám về thăm mẹ

lan đã rụng hết rồi

mẹ chỉ còn giữ lại

những nhánh gầy trơ thôi

Đinh Trường Chinh qua nét vẽ Đinh Cường

BÀI 2

 

đơm cho mẹ

chén cơm chiều

chải cho mẹ

mái tóc nhiều điểm sương

 

nghe mẹ nói lẽ vô thường

có buồn, vui đó

mà dường như không

 

đời đâu nhẹ tựa lông hồng

giữa quên và nhớ

đứng trông con về .

 

BÀI 3

 

về đây thăm mẹ một chiều

một năm

một tháng

liêu xiêu một đời

 

mẹ là một giọt mưa rơi

mà sao thấm cả khoảng đời con xa

nhớ xưa ngồi trước thềm nhà

chiều trông ngóng bước chân xa mẹ về

 

chừ sao lòng mẹ bộn bề

trông con biền biệt chưa về thăm me.

 

BÀI 4

 

chiều ghé về thăm mẹ

qua hàng cây liêu xiêu

mẹ ngồi trong bóng tối

thở những ngày quạnh hiu

 

-ai đó ?

      – con về đây

 

ngồi sững im ngày lạnh

hơ tay bếp lửa chiều

phơi cho hồn ráo tạnh

hồn ráo tạnh bao giờ …