Đặng Xuân Xuyến (bút danh khác: Hạ Vinh Thi, Thái Đắc Xuân, Đỗ Quang Ân) gần đây thường xuất hiện trên các trang web văn chương. Hiện sống ở Hà Nội.

Đã xuất bản: Cưỡng Xuân (thơ), Chuyện Của Gã Khờ (tập truyện ngắn-in chung)…

Đọc thơ của Đặng Xuân Xuyến rồi xem hình tác giả gởi kèm, ta có thể ngạc nhiên thấy sự khác biệt: sao người trẻ mà thơ già thế. Thật ra ảnh tác giả chụp năm 2002 -như vậy nay cũng đã ngoài 40. Nhưng quả là thơ Đặng Xuân Xuyến có giọng già dặn, với ngôn ngữ chơn chất, thuần quê đất Bắc. Người đọc thấy thương cho một vùng nông thôn đã bao đời rồi không thay đổi -chỉ có cái cổng làng và tượng đài là đồ sộ, ngoài ra cái nghèo cứ bám lấy đất đai, cây cỏ, da thịt con người. Đây mời các bạn đọc vài bài… SAO KHUÊ

chuyện quê

 

Về quê

Gặp cháu dâu đầu ngõ

Tròm trèm tuổi 90

Móm mém cười:

 

– Thưa Ông! Em Tuấn Hưng có về lễ Tổ?

Thằng chắt chạy ra hô hố:

– Cụ chả thèm cưới vợ

Cháu chắt mòn răng chờ chén cỗ

Ðến chừng nào cụ mới chịu hồi xuân…

 

Ðứng chặn giữa sân

“Ông anh” nhánh trên thò lò mũi dãi

Chả cần e ngại

– Chú về?

Muộn thế?

Cho anh nghìn mua gói bim bim…

 

“Chị gái” nhành trên vừa tè ướt bỉm

Huơ huơ bàn tay

Nghe chừng muốn lẫy

Chị cười

Tơn tớn hàm răng những lợi

 

Bà bác năm trước thẹn thùng:

                     – cháu chào chú Xuyến

Năm nay đã dáng bề trên:

– Anh vào lễ Tổ

Rồi sang, bác anh có chuyện.

 

Về quê

Nếp quê

Khó cho người trẻ

Chuyện quê

Thói quê

Ấm dạ người già.

 

Xem thêm:   Chiêu Anh Nguyễn

Hà Nội, ngày 22.08.2018

 

hồn quê

 

Ta về gặp lại hồn quê

Mẹ ta xưa quẩy nắng về hong mưa

Một đời sướng thiếu khổ thừa

Mẹ đan hạnh phúc vặn vừa nỗi đau

 

Heo may trở dạ mùa sau

Mẹ se gió lạnh khỏi nhàu nắng tươi

Chắt chiu ủ ấm nụ cười

Mẹ nhen lửa giữ cho “Người ở xa”

 

Tháng Mười, tháng Bảy, tháng Ba

Mẹ gom gió lạnh mưa sa bão dồn

Ðổ vào sẫm đỏ hoàng hôn

Mẹ ru ta nặng trĩu hồn quê Cha

 

Ta về gặp lại hồn ta

Mẹ ta thì đã đi xa cuối trời…

 

Hà Nội, sáng 06 tháng 03.2018

 

hương quê

 

Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm

thậm thò vắt ngang dải yếm

Níu bờ sông

Ơi ời “ra ngõ trông

Vi vút gió đồng

 

Ngẩn ngơ

giấc mơ

Níu đôi bờ bằng dải yếm

Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm

Áo tứ thân trải lá lót nằm

Gom gió lại để chiều bớt rộng

 

Thẩn thơ

Tiếng mơ thầm thĩ

“Người ơi

Người ơi…”

Dan díu lời th

Ngõ quê líu quíu.

 

Hà Nội, chiều 31.08.2017

 

quê nghèo

 

Quê tôi nghèo lắm

Vẫn lác đác nhà tranh

Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt

Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát

Cha cả đời lam lũ

Mẹ một đời chắt chiu

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Tuổi thơ tôi đói ngủ

Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

 

Quê tôi nghèo lắm

Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn

Dăm ba nải chuối

Vài mớ rau tươi

Mẹt sắn, mẹt ngô

 

Í ới mời chào cao hơn mời cỗ

Lèo tèo dăm người bán

Lẻ tẻ mấy người mua

Ế bán

Chán mua

Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

 

Quê tôi nghèo lắm

Lũ trẻ gầy như con cá mắm

Lũ trai mặt mũi mốc meo

Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó

 

Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc

Thương con cò con vạc

Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.

 

Quê tôi nghèo lắm

Nước mắt rơi từ thời chị Dậu

Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ

Âm ỉ bủa quanh

Bám đeo đặc quánh

Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp

Sừng sững bê tông cốt thép

Ngạo nghễ tượng đài

Ngạo nghễ trần ai

Chiếc cổng làng thành tai hại

Giam hãm đời người

Tù túng giấc mơ.

 

Quê tôi nghèo

Nghèo cả giấc mơ…

Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014