Nhà thơ Chim Hải, hiện sống ở Sydney.

Chim Hải từng ngưng viết mười năm. Rồi chị trở lại với những bài thơ khác hẳn dòng thơ trước kia của chị, khác cả về ngôn từ, bút pháp, và ý thức thẩm mỹ. Nhà thơ Huy Tưởng từng nhận định về thơ Chim Hải như sau: Đọc thơ của Chim Hải là sắp sẵn cho mình một tâm thế chờ đợi, chờ đợi những cái mới, của chữ của lời của hình ảnh của cái nhìn & của các thứ khác lạ nhẹ nhàng, dễ chịu, không bướng gắt thời thượng. Sau đây Trang Thơ xin mời các bạn hân thưởng vài bài thơ của Chim Hải. SAO KHUÊ

tách chiều

 

tắp vào quán quen tìm cà phê

chỗ ngồi chưa đủ cũ

nhìn tách trà sóng sánh trên tay người phục vụ

thưa ông tôi gọi cà phê

vâng. chiều của bà đây

không. tôi gọi cà phê

đêm không về nữa thưa bà

chúng tôi thắp chiều để hoàng hôn rực cháy

nơi này chỉ còn chiều

người ấy quay đi

âm giọng trầm khan cõi biệt

……..

người rót tách chiều đã chảy

tôi uống cạn hoàng hôn

 

không dấu

 

liệng dấu cười qua cửa

đứt mạch lời

khuya

khàn dấu khóc

triền trăng

gỡ ít miếng

thả theo dòng

lấp lánh nỗi nhọc nhằn

điếng nước

liếm mặn dấu hỏi

giấc ứa

hớp ngụm hồn nhiên

nhả vào dấu tối

lượm lại mớ tuổi cuối

chuyến về

vẫn ngồi sau tóc

lặng

đuối tim

(1999)

Xem thêm:   Phùng Quán

 

khoảng trống

 

chỉ là

một thoáng mênh mông

vỡ ra

rồi tắt

giữa lòng hư vô

dòng đời

trôi

mãi hững hờ

lòng tôi sa mạc

trắng

bờ cát hoang

(1990)

 

ký ức tháng 5

 

trên cánh đồng ý tưởng

những gam màu tối sáng

quét một hành trình đã cũ từ tháng trước

ôm tim tìm về thành phố không ngủ

nơi khoảng tối quê nhà thiên hạ khóc cười thiên hạ sự

hoài nghi đạp giập số phận

lệch lạc mọi góc nhìn

ngày phố cà phê đêm vỉa hè cà phê

phanh ngực thách thức đời

niềm tin thất tán

bàn tay họa sĩ lại bung màu thời gian

đường cọ đập vào tâm biển

thác người giương tay lượn triều

sài gòn nóng

thơ rượu chảy tràn bi phẫn

giấc mơ gục trên đường

rớt xuống từng khuôn mặt

lận đận nước

gắn vô khung toan

khuôn mặt người đàn bà nhặt được trên đường về biển

màu rêu lạnh với ký ức tháng 5.

 

r[g]iêng

 

giấc đêm biệt tích

giấc ngày không dấu vết

đi

một tàn[g] thi ngổn ngang phế chữ

lang thang níu ý

trầm ngọt giọt mị du

[bềnh] bồng câu thơ cũ

phiêu nhiên

đi

dự cảm cuộc về

tín hiệu nghìn năm tịch mặc

yêu nhau trong rạn nứt

yêu trác tuyệt cội người

dừng nơi tháng một

r[g]iêng tôi

đi trong vũ trụ ảo tích

[nhặt] mặt nạ giả hình

vũ trụ tôi cuồng mộng cuồng vọng khát điên

rơi vào miền vô hướng

mất khả năng nhận diện

tôi kỳ cọ khuôn mặt mình

chủ nhân của những bài thơ

dị dạng

 

Xem thêm:   Lữ Quỳnh

sau xưa

 

nhích gần

nghe chiều sập đâm lời xuống lạ hoắc tiếng nói

mọi đôi mắt vỡ / câm

rách tia nhìn

chòng chành khói

gió tát rát màu tóc khốc khô

giờ này chưa ai thở

xuống phố gọi phơi

lững lặng bước chân chim

chìm chiều

vệt ngày rên trên mắt

trả biển đọt đọng thời gian níu nuối

lối về xuyên tối

trũng

im

biệt tiếng