Một chuyện thật đơn giản mà cảm động, nói lên tình yêu thương của gia đình.

Một hôm John đi học về, mẹ đang nấu ăn trong bếp, ông nội Pop-Pop đang đứng nhìn đất nhìn trời. Chợt ông nói: “Khi con chim sơn ca hót…” Ông dừng lại. Mẹ của John nối lời ông. “Mùa Xuân đã về.” Và bà bảo John ngày mai là ngày nghỉ, John sẽ phụ bà dọn dẹp nhà cửa đón mùa Xuân. John đồng ý.

Ngày hôm sau, mẹ và John ra công quét dọn. Mẹ bảo John giúp mẹ khuân cái ghế cũ của ông để ra ngoài lề đường để xe rác chở đi. Ông đứng gần đó thấy thế vội la lên: “Không được! Các người không được mang cái ghế của tôi đi.” Mẹ năn nỉ ông: “ Cái ghế đã cũ và hư. Bỏ nó đi Pop-Pop ơi, rồi con mua cho ông một cái ghế mới.” Ông nhất định không chịu, cố gắng kéo cái ghế về chỗ cũ, nói: “Tôi không cần ghế mới. Tôi chỉ muốn cái ghế của tôi thôi.” Cố gắng thuyết phục không được, mẹ đành chịu ông. “Thôi được, để đó, John. Tối cha con về mẹ sẽ bàn lại.”

Pop-Pop thở ra nhẹ nhõm, đến ngồi trên chiếc ghế và nhắm mắt lại.

John nhìn ông, hỏi: “Sao ông không bỏ chiếc ghế ấy đi. Nó cũ lắm rồi.”

Thắm Nguyễn

“Con không hiểu được đâu.” Ông lắc đầu nói. Một lát sau, ông kể cho John nghe những chuyện đã xảy ra có liên quan đến chiếc ghế: Ông đã ngồi trên chính chiếc ghế này khi tỏ tình với bà nội. Rồi cũng trên cái ghế này ông nóng ruột ngồi đợi đứa con đầu lòng là cha của John cất tiếng khóc chào đời. Nhiều năm sau ông cũng lại ngồi trên chính cái ghế này khi bác sĩ báo tình trạng bệnh nặng của bà. Rồi khi bà mất, ông vô cùng đau đớn nhưng cái ghế này đã mang lại cho ông sự ấm áp và an ủi. Giọng ông như vỡ ra khi nhắc lại chuyện cũ.

Xem thêm:   Bó hoa trên ngưỡng cửa

Giờ thì John đã hiểu. Chiếc ghế chính là người bạn của ông, đã cùng ông trải qua những buồn vui suốt một đời người.

Nhưng đêm ấy, khi Pop-Pop và John ngủ say thì bố mẹ lén khiêng chiếc ghế ra vệ đường. Trời có tuyết rơi. Buổi sáng, ông đứng bên cửa sổ nhìn ra đường, thấy cái ghế tuyết đã phủ trắng nằm chơ vơ. Ông chợt hiểu và khóc nấc lên. John vội chạy đến nói với mẹ: “Mẹ ơi, xem ông khóc kìa. Ta đem chiếc ghế vào cho ông đi mẹ,” Mẹ chạy tới ôm vai ông: “Con sẽ mua cho ông cái ghế mới mà!” Ông vẫn nức nở: “Không. Không. Ông chỉ muốn cái ghế này thôi.”

Cuối cùng,  mẹ và John phải chiều ông, đi khiêng cái ghế vào đặt lại ở phòng khách, trước lò sưởi. Lạ chưa, căn phòng có cái ghế cũ bỗng ấm cúng và thân mật hẳn lên.

NS

(theo Chicken Soup for The Soul)