Literature

Những con rái cá ở hồ Knight

Danny bỏ con đường mòn, anh quẹo qua phải, cắt đường. Chiếc xe bán tải xuống hết khu rừng thông. Danny thắng xe.  - Sau những lùm cây kia là Knight Pond… Tao nghĩ mình nên dựng trại ở đây, bên này lùm cây! kín đáo hơn!  Anh nói với Hudson, người bạn săn trong chuyến này.  Danny lui xe vô lùm cây. Hudson nhảy xuống, mở tấm bửng sau xe, cắm 2 cây sắt, anh leo lên thùng xe, kéo đầu tấm bạt đang cuốn ở đầu tới sau đuôi xe, móc hai lỗ tròn của tấm bạt vô hai cây sắt đã chống sẵn từ hai bên thùng xe. Danny kéo tấm bạt xuống, anh cầm 4 chốt sắt đóng những khoen sắt tròn ở bìa tấm bạt xuống đất. Chiếc lều cho hai anh tạm trú trong thời gian săn rái cá ở hồ Knight đã xong!  - Năm giờ sáng, giờ tụi rái cá đi ăn… Mình làm cú đầu! Đặt 8 lồng trên bờ, 8 cái dưới nước!   Danny nhìn ra hồ.  - Trời đứng gió! Nước còn mát … Thời gian lý tưởng cho tụi rái cá săn mồi!  Hudson lấy 8 cái bẫy lồng, móc con cá rô trắng vô mỗi bẫy. Hudson thọc cây cọc gỗ vô quai lồng, găm sâu xuống nước, anh kéo đám lau sậy, che lên trên.    Danny lấy 8 bẫy. Anh cũng làm như vậy, nhưng anh cột thêm hòn gạch có sẵn vô sợi dây ở quai lồng. Danny thả xuống ở khoảng nước mấp mé tới gối, mỗi lồng đều có một trái phao tròn, màu đỏ, nổi trên mặt nước, đánh dấu vị trí.  Danny lên xe. Anh mở bao vải, để ra đĩa hai cái bánh mì kẹp thịt heo muối với phô mai. Hai chai [...]

2026-02-26T12:48:30-06:00February 26th, 2026|

Sự chiếu sáng của chiếc nhẫn

Hạnh thường bắt đầu ngày mới lúc 4 giờ sáng. Khi thành phố San Francisco còn đang ngủ mê dưới những dãy nhà im lìm, cô đã lặng lẽ khoác lên chiếc áo gió cũ sờn, buộc cao mái tóc mỏng thưa vì thiếu ngủ, [...]

2026-02-26T11:55:33-06:00February 26th, 2026|

Mộng hái sen

Mộng Hái Sen. Viết xuống những từ này lòng chợt bồi hồi nhớ đến “Mộng Đắc Thái Liên” của Nguyễn Du. Cùng cô hàng xóm nhỏ đi hái sen ở Hồ Tây, Nguyễn biết bài thơ Hái Sen của Nguyễn Du cũng đã khá lâu [...]

2026-02-26T11:52:54-06:00February 26th, 2026|

Lodi

Cuối thập niên1960, ban Creedence Clearwater Revival (CCR) lên như diều gặp gió sau thành công vang dội của bài ‘Proud Mary’ mà dân mê nhạc rock ở miền Nam Việt Nam thời bấy giờ ai cũng biết. Album kế tiếp của CCR, ‘Green River’ [...]

2026-02-26T11:47:32-06:00February 26th, 2026|

Những tòa nhà nghiêng

Những tòa nhà cổ xưa, với tuổi tác, thời gian và những cơn địa chấn lớn nhỏ đều nhúc nhích, thay đổi; phần lớn sụp đổ, hoang tàn và trở thành phế tích. Những ngôi nhà may mắn hơn chỉ… nghiêng đi chút xíu, đủ [...]

2026-02-26T11:43:00-06:00February 26th, 2026|

Dưới gầm tủ có gì?

“Bỏ qua đi Tám”, “Thôi bỏ đi”, “Kệ đi”... Có lẽ đây là những cụm từ phổ biến nhất trong từ điển đối phó với rắc rối của người Việt. Nó được thốt ra như một lời can ngăn hiền lành, nhưng đôi khi lại [...]

2026-02-26T11:41:07-06:00February 26th, 2026|

10 đô la

Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên, cầm những chiếc cào bự chảng, so với chúng. Cậu bé lớn hơn rụt rè: “Thưa ông, ông có muốn chúng cháu cào lá trong sân không ạ? Chúng cháu sẽ làm hết với giá 10 đô la thôi ạ.”  Tôi nhìn ra sân. Lá rụng đầy vườn. Công việc này chắc chắn ngốn ít nhất 3 tiếng làm việc cật lực. “10 đô la cho mỗi đứa à?” tôi hỏi.  Chúng nhìn nhau. Đứa nhỏ hơn lắc đầu: “Không ạ. 10 đô la cho cả hai. Chúng cháu sẽ chia đôi.”  Tôi đồng ý ngay, hưởng lợi từ sự thiếu hiểu biết của chúng. Nhưng nhìn sự lễ phép và đôi mắt khao khát cơ hội ấy, tôi thấy lại chính mình năm xưa. “Được rồi,” tôi nói. “Chúng ta thỏa thuận nhé. Bắt đầu đi.”  Tôi quan sát hai cậu bé làm việc. Chúng không làm việc qua loa. Tận tụy và tỉ mỉ, chúng gom từng chiếc lá, đóng bao gọn gàng. Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, tôi mở cửa và hiện ra hai khuôn mặt đẫm mồ hôi. Tôi nói: “Hai cháu đã làm rất tốt.”  Tôi đưa cho chúng 4 tờ 20 đô la.  Mắt chúng mở to, cậu bé lớn kêu lên: “Ông nhầm rồi ạ, chúng cháu nói là 10 đô la”.  “Tôi không nhầm đâu, tôi cũng biết giá trị của hơn 2 giờ làm việc. Các cháu xứng đáng với số tiền này.”  Chúng reo lên vui mừng: “Cháu cảm ơn ông”  Tôi nghe thấy chúng ríu rít bàn với nhau một cách hào hứng [...]

2026-02-26T11:12:42-06:00February 26th, 2026|

Suy Đi Ngẫm Lại (02/26/2026)

Thời gian là vị bác sĩ giỏi nhưng là một chuyên gia thẩm mỹ kém cỏi. Christopher Morley Đàn ông kết hôn vì mệt mỏi. Đàn bà kết hôn vì tò mò. Cả hai đều thất vọng Oscar Wilde Người giàu nhất không phải là [...]

2026-02-26T11:10:03-06:00February 26th, 2026|

Cụ ông chờ người ở sân bay

Một câu chuyện cảm động tưởng như không có thực.  Suốt 20 năm, ông cụ lặng lẽ sống ở sân bay, như cái bóng giữa dòng người qua lại, ai cũng từng chỉ trỏ, bàn tán. Cho đến một ngày, sự thật về thân phận ông khiến tất cả phải lặng người trong xúc động.  Giữa dòng người hối hả ở sân bay Tân Sơn Nhứt, một ông cụ gầy gò, tóc bạc trắng, khoác chiếc áo khoác cũ kỹ, ngồi lặng lẽ bên góc ghế chờ gần cổng ra vào quốc tế.  Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên: “ông cụ sân bay”, “người lang thang thời gian”, thậm chí có người đùa gọi là “hồn ma lạc lối”. Có những đứa trẻ chỉ vào ông rồi thầm thì với mẹ cha, người lớn cũng từng ái ngại mà bỏ lại vài gói mì tôm, chai nước, hay đôi khi là tờ tiền lẻ. Nhưng ông chưa từng xin ai bất cứ điều gì. Ông chỉ ngồi đó, mắt nhìn xa xăm như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến từ những chuyến bay không ngừng cất cánh và hạ cánh mỗi ngày.  Không ai biết ông đến từ đâu. Không ai rõ vì sao ông lại chọn sống suốt 20 năm giữa nơi nhộn nhịp này, nơi mà ai cũng chỉ dừng lại tạm thời, chứ chẳng ai ở lại vĩnh viễn.  “Ông ta bị mất trí nhớ.” – một anh bảo vệ từng nói với cô lao công.  “Không phải đâu, nghe đâu ông ấy từng là Việt kiều, bị con cái bỏ rơi lúc về nước.” – chị bán cà phê trong sân bay thì thầm.  “Cũng có khi là gián điệp thời chiến, không dám để lộ danh tính.” – có người thêu dệt, kèm nụ cười nửa miệng.  Mỗi người một giả thuyết, một mảnh ghép vụn vặt để cố ghép nên câu chuyện chưa có hồi kết. Nhưng ông cụ thì chẳng bao giờ giải thích. Ông chỉ lặng lẽ sống – như thể sự im lặng của ông là một phần của những âm thanh ồn ào kia, là tiếng ngân dài của thời gian bị lãng quên.  o O o  Một ngày đầu mùa thu năm ấy, khi mưa Sài Gòn kéo đến bất chợt, một cô phóng viên trẻ tên là Hà xuất hiện tại sân bay. Cô được giao thực hiện một phóng sự về “cuộc sống thường ngày ở sân bay”, và khi lướt qua góc ghế quen thuộc, cô thấy ông cụ – ướt lấm tấm mưa, tay ôm khư khư chiếc va-li cũ sờn góc. Tò mò, cô dừng lại hỏi chuyện.  Lúc đầu, ông không trả lời. Nhưng cô gái trẻ không bỏ cuộc. Cô mang nước, mang bánh mì, thậm chí ngồi cùng ông cả buổi chiều mà chẳng hỏi gì thêm. Cô chỉ kể về mình – một cô phóng viên tỉnh lẻ lên thành phố, làm nghề vì đam mê kể chuyện của con người.  Sau 3 ngày như thế, ông cụ cuối cùng cũng lên tiếng – bằng một chất giọng trầm, rõ ràng và đầy cảm xúc.  “Cháu có tin là có những người sống cả đời chỉ để đợi một người không?”  Hà ngỡ ngàng. Lần đầu tiên, ông cụ không còn là một bóng mờ, mà trở thành một con người – với giọng nói, ký ức, và một trái tim chưa bao giờ thôi chờ đợi.  Nano banana o O o  Chuyện của 40 năm trước  Ông tên là Trần Văn Minh. Năm 1975, ông theo chuyến bay định mệnh rời Việt Nam sang Mỹ cùng vợ và con gái nhỏ, chỉ 3 tuổi. Nhưng giữa cảnh hỗn loạn lúc ấy, ông bị thất lạc vợ con ở sân bay. Máy bay không thể quay lại, và thế là ông đi một mình – mang theo nỗi day dứt, mang theo trái tim bị xé đôi.  Cuộc sống ở Mỹ không dễ dàng, nhưng ông luôn giữ hy vọng một ngày sẽ quay lại tìm vợ con. Ông học hành, làm việc, tích cóp từng đồng. Sau [...]

2026-02-26T11:07:57-06:00February 26th, 2026|

Nhỏ mà có… tuổi

“Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên” là câu nói nổi tiếng của Archimedes (287-212 trước Công Nguyên). Ổng là một nhà toán học, nhà vật lý, nhà phát minh huyền thoại người Hy Lạp. Hình của Archimedes được [...]

2026-02-19T13:02:50-06:00February 19th, 2026|
Go to Top