Một lần nữa chúng ta trở lại với thơ Chiêu Anh Nguyễn. Chiêu Anh thuộc lớp nhà thơ trẻ cùng thời với Khương Hà, Đoàn Minh Châu, Trần Lê Sơn Ý… Những bài thơ đẫm vị tình yêu, nồng nàn sức sống và thoảng mùi dục tính. Ngoài ra ở Chiêu Anh ta còn bắt gặp những cảm xúc và suy nghĩ, phản ứng lại hiện thực u mê xuẩn động của thời đại. Chiêu Anh từng tham gia biểu tình, làm thơ ca ngợi Huỳnh Thục Vy. Nhìn chung ở Chiêu Anh, qua thơ cũng như người, hiển lộ nét phản kháng quyến rũ. Tiếc là gần đây, Chiêu Anh gần như quên thi ca để lao vào những hoạt động kinh doanh và chuyện thế gian. Thôi mình tạm vui với những gì tốt đẹp đã có với Chiêu Anh. SAO KHUÊ

anh có về
sưởi ấm mùa đông
Anh đã bỏ mặc tôi với bầu trời
Ngoài kia
Mây bắt đầu trở xám
ôm một điệp khúc tẻ nhạt
Anh bỏ mặc tôi trong đêm
Cụm mây không kham nổi nỗi buồn
bật khóc
Điệp khúc ngày xưa trút hơi thở cuối
Anh bỏ mặc tôi một mình qua bóng tối
Trốn tìm ảo vọng
Người đàn ông thắp lên ngọn bạch lạp thơm mùi nhựa sống
Tràn vào tôi nỗi ám ảnh điên cuồng
Anh tan vào đêm
ngọn bạch lạp không đủ cho tôi đi nốt những ngày cô độc
lang
thang
tìm lại chính mình
Cơn gió mùa thả nỗi nhớ đi rong
Tôi tất tả lùa thời gian bằng ngón tay trầy xước
Anh đã bỏ mặc tôi với những ngày như thế
đủ cả vui buồn
những con mắt xoi mói nhìn tôi từ ngôi sao mới mọc
Đâu đó trong dải ngân hà
Có lẽ giọt nước mắt nào chảy ngược
Cơn gió vô tình
Thổi tung từng giọt
Lấp lánh giữa bầu trời
Anh có còn nhớ lối quay về
Sợi tóc nhỏ âm thầm rớt lại giữa đường bay hạnh phúc
Ngọn bạch lạp ngày xưa anh thắp
Đang rùng mình hấp hối
Tôi ủ nỗi cô đơn đi qua bóng tối
Anh có kịp về sưởi ấm mùa đông?
điều nguyên vẹn.
nơi em
Giọt mưa nhỏ bay về phía ấy
lá vàng rơi về phía ấy
bước chân anh đi về phía ấy
bâng khuâng
em gởi theo về phía ấy
trừ nỗi khát khao
còn vẹn nguyên như mới
ngày đầu
em để lại nơi đây
….
lá mùa này sao lốm đốm nâu như mắt em ngày ươm nắng
màu nâu trầm bình yên như sóng
(với em sóng có vẻ vẫn yên bình)
thảm lá vàng rạo rực dưới chân
cuốn nỗi cô đơn vào ồn ào…. câm lặng
cuốn mảng trời thu vào ngày tuyết trắng
(có đôi khi tuyết vẫn rơi giữa những khoảnh khắc không ngờ)
phía ấy bây giờ…. bên cạnh lời dịu ngọt
là nụ hôn
bốc cháy tim gan
sức nóng huy hoàng
truyền âm từ giọng nói
không biết khi nào đã rời em mãi mãi
như chưa hề nhận diện được nhau

bồ công anh
Đã mờ đi như sương
Nụ hôn giữa thung lũng cao nguyên
Ngày đỉnh núi
Gió vật vờ chuyên chở gót hài
Vàng lấp loá
Chặng đường dài phủ mịn cánh tơ
Có loài hoa nào như ta
Chẳng bao giờ chịu nằm im chờ đợi
Khoác lên vai nụ hôn
Cứu rỗi
khấp khởi lên đường
…
Những gì còn lại của buổi chiều
Là ánh nắng xuyên qua khung kính
Rớt trên bàn tay và nửa khuôn mặt khắc khổ lạnh lùng
Có khi nào
Thượng đế gởi người đến như món quà bọc gai loang lổ
phải tận tay bóc tách đến rướm máu
Mới nhận ra tình yêu chỉ như vì tinh tú
ánh sáng đi qua mấy triệu thời gian
…
Vụng về gieo vài câu thơ sến
Thấy mình neo nước mắt
Bến không
Thuyền không
chặng cuối đường còn ai nhẫn nại
…
Chiều cao nguyên man dại những vòng tay
Vơ tất tả hoài niệm
Sợ rơi mất giữa thung sâu
Sợ sảy chân lạc mất bóng nhau
(lại sến đến nghẹn ngào)
có lúc nào tình yêu mang lý tính ra logic
lúc quằn quại bên nhau thì Platon, Nietzsche, Socrates chỉ là đồ phế phẩm
mà đôi khi trầy trụa bởi ngôn từ
hành hạ chi cành cúc quỳ đang chìm vào bóng chiều nhập nhoạng
có đi đâu hay quay về
cao nguyên giữa thoáng giao mùa vẫn nhói đau
vòng tay ôm từ phía sau
hơi thở chạm bờ vai run rẩy
Bồ công anh
CAN – 12-2012









