Nhà thơ Phan Như, tên thật Phan Văn Chạy, còn có bút hiệu Cung Thiêm. Sinh năm 1944 – mất 2021. Học Quốc Học, Huế. Dạy học và Làm báo tiếng Anh.
Thơ, văn từng đăng trong các tuyển tập trường Đồng Khánh, Quốc Học trường tôi và Blog Phan Như trong Art 2All.Net
Các tập thơ đã xuất bản:
– Sóng vỗ mạn đời (1999);
– Thơ Phan Như (2014);
– Ca khúc Phan Như + Cao Hữu Điền 2002;
– Tập thơ cuối: Thơ Như – Phan Như 2020
Thơ Phan Như là tiếng nói của trái tim thiền giả giữa chốn nhân sinh phù trầm. Ở đó ta cảm nhận được hơi thở của bụi bặm và cả tình yêu của chốn phượng thành. Thơ đẹp hơn bởi đan xen nhiều phương ngữ. Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn cũng nhận định: Thơ Phan Như đầy thiền tính, nhân bản, tri giác vô bến bờ như kẻ hành giả chiêm nghiệm từng góc cạnh ngóc ngách, từng bông hoa cuộc đời. Sau đây mời các bạn thưởng thức một vài bài thơ Phan Như. SAO KHUÊ

chơi chi lạ rứa
Tôi đã ở Đồi Thịt Bằm
Đã vuốt mắt bạn bè bên Suối Máu
Một đêm qua bến Tuần nằm chờ ngày rạng
Mơ thấy người đàn bà áo trắng chỉ đường thoát nạn
Và có lúc đau lòng chứng kiến
Khi đồng đội người Quảng Nam đạp phải trái mìn
Cũng vừa kịp thốt lên lời cuối cùng:
“Chơi chi lọa rứa mi!”
Tôi đã về quê nhà
Năm hai không hai mươi
Không thấy mùa xuân chỉ có mùa dịch
Nói không dám nói to
Cười không dám cười lớn
Ho không dám ho
Mọi người bị cách ly
Gặp nhau nhìn nhau qua mặt nạ
Mẹ già hoang mang đàn em ngơ ngác
Thật là tiến thoái lưỡng nan:
Ở không đành Đi không đoạn
Về đâu về đâu: Đâu cũng thành ổ dịch
Paris London Roma New York…
Ngày xưa coi anh em là kẻ thù đành đoạn
Nay con vi khuẩn bé tí xiu chưa thấy mặt
Mà đã lay động khắp địa cầu
Rồi bỗng nhớ anh bạn người Điện Bàn
Chân dẫm phải trái mìn, ngửa mặt nhìn đời, hét::
“Chơi chi lọa rứa mi!”
bến đò ca cút
Lang thang hơn nửa vòng trái đất
về đây chỉ còn xa một sải
chim bay
quê nhà bên tê khói rơm heo hút
Tam giang ơi Tam giang
thôi đừng mênh mang
đò ơi đò
trôi chi biền biệt
đưa tay vẫy gọi muôn trùng
Ca cút ơi ca cút.
Mạ ơi quang gánh nhọc nhằn
tan chợ phố chiều quảy về bến cộ
chuyến đò cuối ngày
con cá cũng vui mừng
quẫy đuôi sóng vỗ.
Ngày tiễn con đi
lau trắng bên sông dài mấy dặm
con ngỡ tóc mẹ trắng chân trời
ở xa xôi
nhìn trang thư màu trắng
con ngỡ ngàng không dám viết Mạ ơi
khi quê nhà miên man bão lụt
không biết ra răng rồi?
Con đã về đây
không bến không bờ
vẫy tay gọi đò
ca cút ơi ca cút!

gậy khua vườn trống
Về đứng bên hồ khua gậy trúc
Cùng loài ếch nhái gọi à-uôm
Làm sao nhảy vào nghe cái tỏm
Tiếng vọng vang như đến muôn trùng
Vin gậy mà đi, đi chẳng đến
Đưa tay vịn gió, gió phương nào
Hốt nhiên như cây vừa bứng gốc
Bàng hoàng không biết tựa vào đâu
Không tới không lui không chỗ trụ
Vì không nên không quá mênh mông
Cành không đã nẩy mầm xanh lá
Trên ngọn li ti hiện vô-cùng
Chập chững đi như vừa mới lớn
Phép lạ là đây: gót chân trần
Lấy gậy chống hiên nhà xem nắng
Ô hay mai đã rụng vàng sân.
lên chùa tìm mẹ
Con tìm Mẹ khắp chốn Mẹ ơi,
Ra chợ tìm O bán ấm chè tươi
Về quê thăm chị ngoài đồng tát nước
Qua cổng trường hỏi bé em
Quay vòng lục lạc
Và còn bao nhiêu nữa…
Làm sao được
Thôi cũng đành
Bây giờ không còn nước chè tươi trong ấm
Chỉ có nước chi chi xanh đỏ tím vàng
Trong bịch ni-lông
Làm sao còn nghe nhặt tiếng hò khoan
Đồng đã khô nằm chờ từng giọt nước
Trước cổng trường không còn vang lục lạc
Em bé đang chúi đầu vào điện thoại thông minh
Biết tìm Mẹ ở đâu
Con thui thủi một mình
Qua núi tìm lên ba bậc cấp
Con đã tìm thấy Mẹ
Rưng rưng trước cổng chùa
Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát!
Mùa Vu Lan 2018










