Đinh Cường bỏ phố ra đi đến nay đã mười năm. Cường đi để lại nhiều tranh quý và những bài thơ gọi là
Những Đoạn Ghi. Có đến hàng trăm bài ghi lại hình bóng và kỷ niệm với người thân, bạn bè, những nơi chốn đã đi qua… Sau đây để tưởng niệm bạn xin ghi lại một vài bài trong vô số đoạn ghi chân tình của Đinh Cường. SAO KHUÊ

vĩnh viễn
anh vẫn trở về đêm khuya thắp hàng bạch lạp
tách nước trà nguội như căn phòng có nhiều vết loang
anh đồ lên thành khuôn mặt em hai mắt to đen
là Nh. với chiếc trâm cài trên tóc
con đường buổi chiều là tấm thảm
anh đưa em về với tiếng hát của trang
sương mù vữa trên dãy núi xa còn lại một tí mặt trời
sáng dịu như màu áo dài xanh non em phơi rồi để quên
là Nh. với dáng vai gầy bắt được .
làm sao anh nói ra, lời lẽ giản dị như ca dao và tình yêu
hồn nhiên như rừng núi hồn nhiên như hơi thở em
anh lắng nghe bằng tiếng tim
là Nh. với đêm dài mộ huyệt
cho anh gọi em một lần rất nhỏ như phi lao
như tiếng sao vỡ nửa khuya
em ngửa mặt cười nghe lệ rơi
là Nh. với bản serenata buổi chiều buồn hơn bao giờ
là Nh. với niềm sầu đau vĩnh viễn.
cào lá ngoài sân đêm
tặng Bửu Ý
chiều mù cây nhánh trơ
tôi mù sương mất hút
giữa muôn trùng lạnh tăm
cuối năm rào lá đổ
suốt ngày nghe tiếng quạ
kêu ngoài hiên xanh rêu
đôi khi vờ ngủ muộn
giấc mộng đầy quạnh hiu
chiều ra sông bến lạ
bên kia phố lên đèn
mới biết mùa đông gọi
một mặt trời không tên
như người xưa nhớ bạn
cánh nhạn nhờ đưa tin
tôi một mình đứng lặng
cào lá ngoài sân đêm
Virginia, November 1997
chuông gió đứng
Mùa này không nghe tiếng
phong linh reo
mùa này gió đứng
chiều mù sương đi bộ về
ngồi trước thềm cửa
ước gì có gió chuông sẽ reo
như trong truyện dễ thương
của ý nhi mới đọc hôm nào
cái chuông gió nữu mua
từ new mexico về tặng
tượng trưng thần mặt trời
tặng cho phạm cao hoàng
thần mặt trăng…
hình như ý nhi cũng đã qua
new mexico và cũng đã mua
cái chuông gió
tôi còn nhớ đã đọc bài thơ
người đàn bà ngồi đan
của chị… cuộn len
như quả cầu xanh…
ôi một thời hà nội
một thời hải phòng
hai nơi tôi đã đi qua
chuyến tàu nửa khuya buồn
trên ga hàng cỏ
lang thang hoài trên phố cổ
vì nhớ thạch lam
đọc hồi xưa. một tâm hồn hiền hậu
nay tôi hay rong chơi cùng
nguyễn tường giang con thạch lam
trên phố georgetown
ghé vào quán nhạc blues jazz
cùng nguyễn mạnh hùng
để nghe người nhạc sĩ
chỉ lắc leng keng như chuông gió
người thổi kèn đồng
người đệm đàn contrabass
nhưng sao quá đủ
để uống cùng nhau vài ngụm rượu
như đọc thơ đọc truyện ý nhi
sao như nhìn lại một mảng màu trầm
một dòng sông sóng ngầm. xúc động…
Virginia, October 4, 2014
thăm những nhà ga sắp hồi sinh
sao lòng ta bỗng rộn ràng
như những toa tàu sắp chạy
thăm những nhà ga sắp hồi sinh
những nhà ga sắp thở.
những nhà ga không nhớ hết
ta sẽ ghi lại từng tên
dù tàu qua mau không dừng lại
hay những nhà ga mang nhiều kỷ niệm
đêm nào dừng lại Sông Pha
uống ly cà phê đen ghé ga Mường Mán
tiếng còi kêu buồn qua ga Ninh Hòa…
chiều ai đứng đợi
chiều tàu đi trên đường răng cưa
đến ga Đà Lạt
những nhà ga bên rừng núi sẫm
cho ta vẽ lại màu xám xanh
tàu băng qua, băng qua hầm cho anh hôn em
gió sớm mai bên bờ Đại Lãnh
mơn trớn bàn tay ai
ngoài bao lơn buốt lạnh
hơi thở sương mù…
những giọt long lanh trên hàng dây điện
bầy chim sẻ rũ lông
(mặt trời mọc rưng rưng mùa hoa gạo)*
tàu băng qua cánh đồng lúa mạ
gió chạy trên màu xanh non
hay ven theo bờ biển biếc
bao nhiêu hàng thùy dương…
hãy thắp lại ngọn đèn bấc cũ
mảnh khăn đỏ cho người phu già
phất lên khi tàu đổi kíp
và tặng người ly rượu
uống buồn trong đêm âm u
uống buồn bên triền núi đá
chim tô hố ở đâu kêu
vang vọng rừng núi lạ
tàu cứ qua cứ qua than hồng bay trở lại
sao như đời ta phù du…
* thơ Quách Thoại









