Giáng Sinh. Rồi New Year. Tất cả đều qua đi. Lòng người đôi lúc chợt lắng xuống tìm về những hình bóng cũ. Trong niềm xúc cảm đó xin ghi lại đôi bài thơ của bạn bè. Như một tình thân ái còn lưu giữ được.. SAO KHUÊ
Ý NHI
bên thềm nhà
pasternak
Tiếng ồn ào đã lặng
những cơn bão tuyết
những đám cháy hoàng hôn
những rừng cây trơ trụi
những ngọn gió dữ dằn từ thảo nguyên
những hồi chuông báo động
Tiếng ồn ào đã lặng
lời ly biệt đắng cay
sự nhục mạ
nỗi buồn thương
năm tháng nặng nề
Tiếng ồn ào đã lặng
La Ra* không còn nữa
trong băng giá, cô đơn, tù ngục
nàng không trở lại
Màn đã buông
kiếm đã tra vào vỏ
rượu đã cạn ly
sẽ bắt đầu thiên bi kịch khác
* Lara: là người tình của thi hào.
TRẦN MỘNG TÚ
giáng sinh ở đó
Gửi về Ukraine
Khi mặt trời bỏ đi
tuyết đầu mùa tìm đến
những cánh tay màu trắng
cầm trái tim trẻ em
Ở nơi xa xăm đó
tuyết ngập trắng con đường
những bàn chân rất bé
cùng bom đạn thầm thì
Ở nơi xa xăm đó
đạn thở trên mái nhà
những mái nhà đổ nát
phủ kín xác mẹ già
Ở nơi xa xăm đó
bom rót vào từng gian
đạn xuyên qua cánh cửa
tất cả cùng vỡ toang
Ông Già Giáng Sinh đến
tìm mãi không thấy ai
lò sưởi và ống khói
đều vỡ vụn cả rồi
Chỉ thấy một em bé
đang nhặt những ngôi sao
Ông già ôm mặt khóc
Ngôi sao ôi! ngôi sao!
TMT- Dec.2022
HOÀNG TRÚC LY
hoàng lan
Có phải vì em đang gỡ tóc
Cho mây từng sợi rối chân chim
Có phải hoa bay đầy cánh bướm
Vì em thay áo mái tây hiên
Ôi mới hôm nào như hôm qua
Tay ai bùa phép nắm đôi ta
Như nắm mùa đông hơ ngọn lửa
Cho tuyết đầu non chảy máu ra
Ôi mới hôm nào như hôm kia
Con đường chở nặng những đêm khuya
Cho nên bóng tối bay thành khói
Ánh mắt mờ sương lạc lối về
Ôi có hôm nào là hôm nay
Anh ghen vì gió đã choàng vai
Em đi như vẽ trên đường nắng
Em nói như đàn trong miệng ai
Anh là dòng sông mơ chín suối
Em là mặt trăng thèm mặt trời –
Cách trở bốn mùa vây trái đất
Còn nghe đau xót thuở nào nguôi?

ĐINH CƯỜNG
điệu blues jazz
cuối năm
Vẫn tiếng đại hồ cầm rất gần
đêm cuối năm, đường 18
thêm ly rượu nhỏ, quán Toulouse-Lautrec
nhớ bạn. Sáu năm, mất đi
những người bạn, có thêm những người bạn
và dòng sông Potomac vẫn êm trôi
có mùa nước lớn, có mùa hoa nở rực
tôi đang đi ven rừng cây khô tháng chạp
con đường vòng vắng người buổi trưa
như đã quen ghé qua tiệm sách cũ
vẫn những câu thơ của Prévert thời xa xưa
một thời mộng mị
“ngoài phố mùa đông
đôi môi em là đốm lửa hồng”*
Sơn, đêm ngoài biển khuya
đâu còn thấy con dã tràng nào
qui nhơn, qui nhơn và tôn nữ…
giọng nói rất chậm, còn âm vang biển nhớ
bây giờ chỉ còn là bọt nước sủi tăm
Chỉ còn một mình ta lang thang cuối năm
với điệu blues jazz rất trầm, rất buồn, rất nhớ.
Virginia,ngày tuyết đầu mùa 16.12.10
*Ru đời đi nhé, ca khúc Trịnh công Sơn 1973









