Xuyên Trà là nhà thơ gốc Quảng Nam.

Tác phẩm của ông gồm: Thêm Một Đóa Hồ Nghi, Biển Đã Xanh Dâu, Tâm Khúc, Đừng Hỏi Tình Ngọn Lửa Cháy Từ Đâu

Xuyên Trà được nhiều bạn thơ, bạn văn nhắc đến.

Phan Xuân Sinh phát biểu: Thơ Xuyên Trà phát tiết được một điều rất khinh bạc, rất cứng cỏi của người dân Quảng Nam. Nhà văn Nguyễn Thị Thảo An nhận định: Với những lời thơ chơn chất, phảng phất trong các thi phẩm của Xuyên Trà là tấm giương soi về dĩ vãng của một thời trùng trùng khắc nghiệt. Vượt lên cái nhìn về đời thường, mang âm hưởng của triết lý Đông Phương, tác giả đã đưa sự đau khổ của cuộc đời trở thành những hương vị ngọt ngào trong kiếp nhân sinh… Gần đây, ta thấy thơ Xuyên Trà chắt lọc hơn, ý tình sâu lắng, mang mang hồn thiên cổ lẫn u hoài hiện kiếp.

Xin trích giới thiệu với độc giả một số bài tiêu biểu của thơ Xuyên Trà.

 SAO KHUÊ

 

thơ gởi bạn,

quê nhà mùa dịch

Gởi Đynh Trầm Ca và bằng hữu ở quê nhà… 

(Thần linh cũng kinh đứa ngộ)

 

Rượu uống đã say ngửa mặt lên trời

Ngứa cổ lâu năm bực mình chửi tục

Mẹ kiếp nhân sinh- hả giận cuộc đời

 

Lý lịch cha ông- không còn hộ khẩu

Khố rách áo ôm bốn biển là nhà

Rêu nhạt bóng xuân- đầu hai thứ tóc

Quanh quẩn quê nghèo rồi lại đi xa

 

Bệnh tật- tai ương- ăn đời ở kiếp

Tới bước đường cùng không kịp trở chân

Tróc vẩy trầy vi về quê trốn dịch

Mai khổ trần ai- đâu phải một lần

 

Giả dại mà nghe trăm điều thiên hạ

Cổng chỉ khép hờ đâu phải cách ly

Cấm chợ ngăn sông- quán chưa mở cửa

Nghe dế canh khuya rót giọng thầm thì

 

Năm bảy lần chiều ra sân đứng ngóng

Chốt dựng đầy đường ngại chẳng muốn đi

Thanh tịnh muối dưa chờ qua đại dịch

Thơ bấy nhiêu dòng gởi bạn cố tri

 

Dịch vô tướng vô hình- không như bọn giặc

Cứ đem thơ giăng tứ phía ở quanh nhà

Sinh khí ngàn năm quay về tích tụ

Rượu uống cầm chừng- vỗ nhịp Trầm Ca…

 

Xem thêm:   Thơ mùa đông

di ngôn

 

Mười năm chưa cuộc tình tròn

Miên canh- cõi tịch- đầu non nguyệt chờ

Mai về dựng núi đề thơ

Xé mây ngũ sắc

lập tờ di ngôn…

 

dỗ, ru mình biển, dâu

Gởi Hoàng Lộc- Mạc Phụ

 

Mượn thơ- làm mái- che tình

Mộng liêu trai- dỗ- ru mình biển- dâu

Hiên ngoài ngàn dặm vó câu

Mà trên lưng ngựa ngọn sầu còn tươi

Phương duyên đã nắm tay người

Chợt ban sơ- cũng nụ cười hợp- tan…

 

tu thơ

 

Tôi ngồi

diện bích

tu thơ

Nửa khuya giấy trắng hiện tờ thư kinh

Vô ngôn

lục tự

cựa mình

Vạn niên- chánh quả- cuộc tình- vô ưu…

đã như là thiên thu

 

Chỉ lòng em- một vết thương

Còn âm ỉ cháy trên đường tình qua

Tay vịn thơ- nước mắt nhòa

Tay vịn em- đã như là thiên thu…

 

điều có thể

 

Tôi lớn khôn trong cảnh đời ly loạn

Nên mơ hồ sử sách của tiền nhân

Riêng tình yêu- dạy tôi điều có thể

(Cái nên ngu) cũng phải thử một lần…???

 

tình tôi

 

Dẫu người còn nhớ tình tôi

Nhánh sông bên lở bên bồi ngàn dâu

Ðỉnh trời trăng khuyết đã lâu

Thương ai sóng cũng bạc đầu để tang…

 

sương khuya

 

Hạ buồn trời đổ cơn mưa

Vầng trăng khuất bóng đổ thừa ngàn mây

Bóng người quanh quẩn đâu đây

Sương khuya mấy giọt tình đầy long lanh…

 

Xem thêm:   KC Nguyễn

trước nghĩa trang biên hòa

 

Nén hương tưởng nhớ người trong mộ

Hoa lòng muôn thuở vẫn còn tươi

Hồn thiêng vừa nhập trang Quân Sử

Thấy bóng cờ bay cũng mỉm cười…