Nguyễn Thị Thanh Bình sinh tại Huế. Trước năm 1975, học Đại học Sư Phạm tại Sài Gòn. Qua Mỹ năm 1975 và học xong cử nhân ở L.S.U.

Nguyễn Thị Thanh Bình là một trong những cây bút nữ xuất hiện rất sớm tại hải ngoại, đã có 5 tác phẩm xuất bản ở Hoa Kỳ: Đời Sống Này, truyện ngắn (Nhà xuất bản Đại Nam, 1989), Giọt Lệ Xé Hai, truyện dài (Văn Khoa, 1991), Cuối Đêm Dài, truyện ngắn (An Tiêm, 1993), Trốn Vào Giấc Mơ Em, thơ (Thanh Văn, 1997), Dấu Ấn, truyện ngắn (Văn Mới, 2004).

Thơ Nguyễn Thị Thanh Bình được nhiều người ưa thích. Bên cạnh những bài thơ tình với cảm xúc chân thật, thơ thế sự của cô mang đậm nữ tính với cái nhìn sâu sắc. Sau đây là một vài bài tiêu biểu.

SAO KHUÊ

khúc hát nửa vời

 

Đừng bắt tôi hát bài ca ấy

Tiếng kêu của loài ve tuyệt vọng

Một mùa hè ở cuối chân mây

Những cánh chim đại bàng cũng vừa biệt khúc

Cùng biển động

Những phím đàn rưng rức khóc

Trong tơ chiều

Ôi ngày qua rất vội những mỹ miều

Thanh xuân

 

Đừng nhắc tôi về một dấu chân

Hồn tôi se lại từng hạt cát

Chiếc vỏ ốc đẹp nhất

Đã lỡ chôn cất

Dưới lòng đại dương

Tôi cũng đã lỡ

Bọt trắng cùng giấc mơ sóng

 

Đừng sầu giùm tôi những bông hoa rụng

Vườn ký ức

Những hàng cây mùa đông

Thơm biếc nụ xuân hồng

Lũ ong ngày cũ vẫn không về hút nhụy

Gió tròn môi nẻo gió

Mây qua cầu nẻo mây

lá bay… bay… bay

Khuất giữa chiều hôm mấy đường viễn mộng

 

Xem thêm:   Nguyễn Tôn Nhan

Đừng bắt tôi hát bài ca ấy

Nhạc đời đã tắt

Suối cạn trong rừng già

Phím chùng tơ dây

Đêm ai về

Thẹn thùng với trăng

Khuyết một câu thề.

 

dạ khúc

 

Trăng lên, hai ta dạo bước

Đêm tĩnh lặng

Con chim hoạ mi ngủ vùi sau thung lũng xanh

 

Em hãy ngồi xuống đây với anh

Trong vườn nho

Nơi những đôi tình nhân hẹn hò

Ôi môi em, thứ rượu làm anh đam mê và thèm khát.

 

Em đừng ngại khi hai ta hôn nhau

Đêm sẽ giữ bí mật này

Sương mù che cho chúng ta

Không một ai nhìn thấy, không một ai hay biết câu chuyện tình này.

 

 

chung cùng giấc mơ

*Gởi hương hồn “Chim Lửa” Việt Dzũng

 

Tôi với anh chung cùng giấc mơ

Một dòng sông thao thức mong chờ

Trong vũng đời tăm tối bơ vơ

Anh đi rồi mấy nỗi hoang sơ

 

Tôi khóc anh buông nợ bất ngờ

Nợ tình người nợ nước lao đao

Nên chẳng buồn đi hát đồng dao

Nên thơ tình gác lại vần thơ

 

Vần thơ nào giờ là thép cứng

Bỏ mặc tình bỏ cả tương lai

Ôi thanh xuân ôi giấc mộng dài

Nơi phận người chìm nổi không may

 

Này tù đày lần này thứ mấy?

Bắt bỏ tù bỏ hết dân ta

Ôi anh tôi ôm máu tim đầy

Thương cuộc đời giông bão qua đây

 

Tôi cùng anh như ve sầu lãng mạn

Trước sau như một chỉ có quê hương

Mùa hè vùng lên bước xuống lòng đường

“Chim Lửa” bay rồi tiếp nối giang san.

 

Xem thêm:   Phạm Hiền Mây

cuối năm nhìn những chuyến xe qua

 

Chuyến xe metro cuối cùng

về trạm hay chưa

cuối năm rồi

cuộc đời thêm trống trải

tôi vẫn làm người di dân

                                           mong ngóng mãi

chuyến xe nào mang tôi về quê hương

sao lâu quá chuyến xe

không về bến

 

tôi muốn khóc khi làm người đứng đợi

tuyết miền đông trời bỗng thả

giao thừa

đưa tay hứng

mấy mươi năm trời bạt xứ

 

tôi nào biết chuyến xe

                                                   không hồi khứ

người tài xế da màu nhìn tôi không do dự:

“chuyến xe này không bán vé khứ hồi”

người lưu vong

sao mua vé một chiều (?)

 

ngày tháng chết chuyến xe đời

mệt mỏi

dẫu thế nào tôi cũng xin làm người

đứng đợi

hơn nửa đời

kiệt lực với hụt hơi

đêm 30 không đen

                            mà khoảng tối trắng mờ

bên kia đường gã homeless đưa tay vào mồm

phù phù khoảng trống

điệu sáo miệng nghe rầu rầu

kiếp bô-hê-miêng

tôi cũng đâu còn sinh khí

để thổi vào những chuyến đi

người công dân hạng hai

chỉ muốn biết ơn những con người lương thiện