Quê quán: Nam Định.

Tốt nghiệp: khoa Ngôn ngữ và Văn học trường Đại học Tổng hợp Budapest- Hungary khóa 1972-1978.

Từ 1979- 1989: cán bộ nghiên cứu xã hội học ở Hà Nội..

Từ 1989- đến nay: định cư tại Hungary. Dịch sách dịch thơ, nhận định văn học, viết tạp bút và làm thơ.

Nguyễn Hồng Nhung từng trải nhiều đau khổ, đổ vỡ nên miệt mài trong văn học. Thơ Nhung là những lời bộc bạch thẳng thắn, chân tình. SAO KHUÊ

nguyen-hong-nhung

ngày mưa

mùa xuân

Giông bão vụn

rời ngón tay mình rưng rưng…

em chưa đủ ấm

hơi thở anh quá xa…

 

Thánh thót giọt lăn trên lá

mưa xuân,

ngửa mặt giữa trời-tỏa lạnh đi mưa ơi

mai ngày cây trái

xum xuê cành, hoa nở, chim hót véo von

buồn

ngấm đất mênh mông…

 

người thương ơi

xa vắng…

em thiếu anh.

( Bp. 2010. március 31.)

bông cẩm chướng

Tặng Đông Xuân

Ðỏ rực góc trời cánh thắm những xuân thì

nàng vẽ chân mây từ bút lửa

ban mai hồng sinh khí

mắt cau sắc lẹm tan nát trái tim nhau…

 

Lẩn giữa đám huệ  trắng nhạt, đào phai, bần ly ngu ngốc

kiêu hãnh dáng đài, ngời sắc đỏ khoan thai

 

bông cẩm chướng- một ngày sa xuống trần gian

em kiếm tìm Tình yêu vĩnh cửu,

mật ngọt kết tinh ngày đắng thiếu ai?…

 

Giỡn gió xuân sắc hoa rực lửa

long lanh, long lanh  giọt lệ đêm sương

mơ những hoàng hôn, bao cánh chim quay về tổ ấm

đan

kết

buộc

những ấm êm – bằng cánh đỏ tình em…

 

Bông cẩm chướng dịu dàng trong lặng lẽ

một ngày –  anh chợt tỉnh-

                           những giọt lệ say hoa…

(Hà nội. 2010-04-14)

Xem thêm:   Nguyễn Thanh Châu

Trước khi…

Tặng anh

Trước khi

những cánh hồng trở thành kỷ niệm ép trong trang sách

hơi ấm mình truyền nhau

đã tỏa đẫm sắc hoa.

 

Trước khi

mây bình thản trôi trên bầu trời lạnh ngắt

giọt rưng rưng chia cắt

đã phủ mưa kín đôi mắt Em-Anh.

 

Trước khi

lý thuyết đời lạnh lùng cất giữ trái tim ai

ta đã từng hôn cùng nhau

con tim quằn quại…

 

Ðau

là những miền thương nhớ

chỉ không lời

như sự sống trong ta

 

Ðau

là những tháng ngày dài lay lứt

mang Anh đi – về một cõi hư hao…

(Budapest. 2010.04.02)

niềm vui

Em đang có niềm vui:

tán tỉnh anh,

bao vây anh,

mơ nhốt anh vào ngục tối,

ngục tối yêu, thờ phụng, giãi bày…

 

Em đang có niềm vui,

túm được anh,

                   trong trò chơi bịt mắt bắt dê,

                   trò chơi trốn tìm,

                   trò chơi chồng – vợ

 

Em đang có niềm vui,

ném quả còn trong chợ phiên ngày Tết,

niềm vui qua cầu,

cởi áo, gió bay….

 

Ðừng sợ mà anh,

môtip này,  trong văn chương

                                    quen thuộc lắm,

 

đừng lo mà anh,

không thích rơi vực thẳm

ta gõ phím,

    lật trang

              thiền…

( BP. 2009-05-04. )