Bùi Thanh Tuấn sinh năm 1974 tại Bảo Lộc, Lâm Ðồng. Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn – Báo chí. Là nhà thơ trẻ đương đại Việt Nam, còn có các bút danh Lão Bộc, Bùi Bảo Nghi. Hiện sống và làm việc ở Orange County, California. Tác phẩm đã xuất bản: “Còn chút tình riêng trong mắt nhau” (thơ, năm 2000), “Phiên Bản” (thơ song ngữ, năm 2008).

bui-thanh-tuan

Sắp xuất bản trong năm 2018: CD nhạc và tập thơ song ngữ “Bậc thềm hoa của người”.

Tin trên web cho biết Bùi Thanh Tuấn đã trải qua nhiều khúc đoạn hy vọng và tuyệt vọng, để lại dấu vết trong thơ. Cuối cùng người đọc cũng tìm thấy đây đó những khúc thơ trang nhã, với ý tình đã gạn lọc, chân thật và sâu sắc. Hy vọng Bùi Thanh Tuấn còn đi xa trên đường nghệ thuật. SAO KHUÊ

niệm buồn,

tháng tư.

Mất nước rồi em!

Anh quá nhỏ để biết bom đạn rơi trên đầu

Quá nhỏ để hiểu vết thương tan thành máu

Tháng tư mùa hoa phượng sắp về…

 

Ngày anh bú sữa

Tháng Tư như một dòng huyết lệ

Chẳng hiểu sao anh lại nghe thấy được

Tiếng súng bên tai

Khi còn trong vòng tay mẹ.

 

Tháng Tư của những đôi tình nhân

Họ nắm chặt tay nhau

Mùa lễ hội

Bắt đầu,

Em muốn làm cô dâu

Anh được làm chú rể.

 

Những giấc mơ không thể đẹp hơn thế

Nhưng,

Mùa qua mất rồi

Chàng trai năm ấy

Mãi mãi nằm lại ở chân cầu Rạch Chiếc

Em làm gái không chồng

Mồ bia ghi tên: Anh.

 

Tháng Tư,

Khi bầy quỷ đỏ kéo về thành phố

Ðoàn người lũ lượt chạy tan hoang

Ngôi trường không còn nữa

Ai sẽ hát cho anh nghe

Trưng Vương khung cửa mùa thu

Hay một thời Áo Tím…?

 

Họ đã đến nơi rồi,

Ðừng buồn

Bởi điều đó là điều không tránh khỏi

Những ai ra đi mang theo ký ức

Họ không muốn trôi đi theo bài học bất ngờ.

 

Tháng Tư,

Anh chỉ ước mong về lại ngôi nhà xưa

Khóc lóc một lần tỉ tê bên mẹ

Ðời khốn nạn như là cơm áo thế

Giấc mơ hằng đêm như giọt đắng cay buồn.

 

Tháng Tư,

Anh chôn vùi nỗi đau để sống bằng tình thương

Ở một nơi mình biết mình mất nước

Rồi anh cũng biết điều mình phải hiểu được

Tháng Tư nào,

Ðời cũng sẽ vậy thôi!

thu Seattle

 

Từ những ô cửa không linh hồn

em ngồi đó với mùa thu vàng úa

chuông nhà thờ sắp đổ

lũ chim sẽ không kịp bay về

 

Nơi ấy bây giờ đang là buổi chiều

lá vẫn rơi dưới cơn mưa dai dẳng

đại lộ vắng người

chỉ còn những hộp sắt nằm bất động

bên dãy cột đèn mang vết tích cổ xưa

 

Seattle mùa thu buồn như cuộc chia tay

em có thấy căn phòng còn dư một chỗ trống

và trên mái ngói

tiếng côn trùng thở dài

như anh đang ngồi đây

nhớ em.

 

Thu xưa Apolinaire

hoa thạch thảo chết giữa ngày tận tuyệt

những cuộc tình về sau không buồn

hơn thế

người ta yêu nhau nên đơn giản đợi chờ

 

Em chờ gì ở mùa thu phương xa?

Seattle cuối ngày

lá đã vàng màu nhớ…

hẹn nhau

cuối đường hoa tím 

gửi T.L

Xem thêm:   Phù Hư

 

Ngày sẽ đến

Và, mùa sẽ qua

Chim gọi nhau góp lá về xây tổ

Ta gặp nơi cuối đường một chiều hoa tím nở

Một chiều gió về

Kỷ niệm rớt trên tay…

 

Ta trở về như thể bắt đầu yêu

Em tập đánh vần tên một người xa lạ

Tập quay đi

Khi bắt gặp một ánh nhìn vội vã

Tập nói không với những lá thư xanh

 

Em tập làm khổ một kẻ ngốc như anh

Xây tường ngăn sông dựng rào cấm chợ

Hô gió gọi mưa bày binh thách đố

Anh đơn độc một mình choáng váng lao đao!

 

Sắp buông xuôi mới biết chẳng tài cao

Tự hỏi lòng mình

Một kẻ ngốc yêu em hay anh hùng chiến bại?

Không, chỉ anh thôi

Một thời không ngần ngại

Thời chỉ biết yêu em và, cứ thế

Lên đường

 

Chỉ biết trái tim lỗi nhịp bất thường

Như chiếc lá đầu tiên sau mùa ảm đạm

Như giọt nước đầu tiên rơi xuống vùng khô hạn

Và hạnh phúc sau cùng từ đó, đơm hoa

 

Ngày sẽ đến

Và, mùa sẽ qua

Anh nhìn thấy em nơi cuối đường

Tóc vẫn xanh ngát trời thiếu nữ

Tóc bay qua ký ức thanh xuân của mẹ

Ánh mắt tròn đầy – hoài niệm dấu yêu, cha

Anh đứng ở bên này biết em có nhận ra

Một nửa thời trẻ trai dành cho em cả đấy

Hoa vẫn nở bên đường

Xin em hãy nhận lấy

Một đóa cuối chiều, tim tím bâng khuâng…