Miscellaneous Writings
Buồn ơi, nhẹ thôi
Bạn vừa công bố một nỗi buồn. Xen chút dỗi hờn, khi gặp lại một tác phẩm bạn dịch, bản đề tặng tôi, từ hàng sách cũ. Về chuyện này, có lẽ chỉ cần nói rằng gần hai mươi năm nay tôi xa Việt Nam [...]
Miscellaneous Writings
Bạn vừa công bố một nỗi buồn. Xen chút dỗi hờn, khi gặp lại một tác phẩm bạn dịch, bản đề tặng tôi, từ hàng sách cũ. Về chuyện này, có lẽ chỉ cần nói rằng gần hai mươi năm nay tôi xa Việt Nam [...]
Nhà anh có sân cỏ rất đẹp, bằng phẳng và được chăm bón xanh mướt. Sát lề đường, hai bên lối đi, anh trồng hai cây hoa trắng, đến mùa hoa đơm đầy cành. Thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa [...]
Trong nấu ăn, nêm nếm là giai đoạn quyết định cuối cùng. Xắt (nguyên liệu) như thế nào đánh vào thị giác thì nêm do vị giác quyết định. Gia vị, đồ màu, rau nêm (rau thơm) nêm vào thức ăn thường tuân theo quy [...]
Tưởng thoát phản ứng của hóa trị thì hỡi ơi, ăn món nào mằn mặn là thấy đắng nghét. Không lẽ cứ đồ ngọt mà thời? Tôi không hảo ngọt. Bèn lấy Oatmeal ăn thử, lạt nhách. Cũng tạm nuốt. Thử White castle hamburger đông [...]
Bài dự thi số 11 1 Xưa nay, người ta thường dùng từ ‘mắc dịch’ để chửi ai đó, cụ thể là tỏ ý nguyền rủa, công khai muốn cho người bị chửi gặp phải một trong những điều xấu nhất, hại nhất trong đời [...]
Người Sài Gòn thập niên 60 ai mà không biết ông Đại tá Lưu Kim Cương nổi tiếng như cồn. Vốn xuất thân trong gia đình thương nhân giàu có, du học trường Tây, trẻ tuổi giữ chức vụ Tư lệnh Không đoàn 33 Chiến [...]
Bài dự thi số 10 Xóm... mắc dịch, mà không phải mắc dịch, mà là mắc dịch. Mắc dịch, không phải là xóm ấy... xấu máu, như người ta thường nói những anh chàng hay... be he là “mắc dịch”! mà xóm ấy, thuần hậu, [...]
Bài dự thi số 9 Tôi thuộc tuýp người ít nói, nhưng thích giao thiệp. Tôi không có nhiều bạn, dù là ở ngoài đời hay trên mạng xã hội Facebook, Instagram... Công việc của tôi chỉ có tiếp xúc với máy computers, bàn thảo [...]
Huấn vẫn nhớ người con gái của ngày tháng cũ, ngày chàng còn là một người lính với cuộc đời phiêu lãng, sống ở núi rừng nhiều hơn phố thị. Những lần về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chàng thường hay đến quán cà [...]
Lúng túng mãi không xong! Ông không còn tự mặc áo len được nữa. Tôi giúp ông xỏ tay áo, cài lại nút, sau khi phát hiện ông mặc ngược quần, fermeture phía sau lưng. Khoác tay ông rời phòng. Cuối hành lang, một bà [...]