World Cup, có lẽ là sự kiện thể thao lớn nhất và hấp dẫn nhất trên Trái Đất, luôn tràn ngập các nhiếp ảnh gia tại sân cỏ, nhưng còn việc tiếp cận gần hơn với trận đấu với tư cách là một người hâm mộ thì sao? Một chiếc điện thoại thông minh có gắn ống kính tele là một lựa chọn thay thế đáng kể – miễn là bạn có sự kết hợp phù hợp.

Trong khi World Cup 2026 đang diễn ra sôi nổi, tôi đã thử nghiệm điều này trong trận đấu giữa Canada và Bosnia and Herzegovina tại Toronto vào ngày 12 tháng 6. Điện thoại và ống kính được lựa chọn? Vivo X300 Ultra với bộ chuyển đổi tiêu cự 200mm Gen 2. Có những lý do chính về sự lựa chọn này, không chỉ là do bản thân ống kính.
Nắm vững các quy tắc
FIFA tổ chức giải đấu và đặt ra các quy tắc, đã nêu rõ rằng bạn không được phép mang máy ảnh không gương lật hoặc DSLR vào sân với tư cách khán giả. Về căn bản, bất kỳ máy ảnh “chuyên nghiệp” nào có ống kính có thể thay đổi đều bị cấm hoàn toàn. Họ không đề cập rõ ràng đến các máy ảnh có ống kính tích hợp như máy ảnh point-and-shoot hoặc camera hành trình (thí dụ như GoPro), vì vậy không hoàn toàn rõ ràng về quy định dành cho những loại máy ảnh này.

Từ “chuyên nghiệp” xuất hiện nổi bật trong hướng dẫn về Chính Sách Sân Vận Động, đề cập đến “máy quay video chuyên nghiệp” và “thiết bị chuyên nghiệp có khả năng ghi âm và quay video”. Có thể lập luận rằng điều này tạo ra một vùng xám khá rộng cho loại thiết bị hiện có, nhưng các quy định còn đi xa hơn bằng cách cấm các giá đỡ như chân máy, gậy đơn và gậy selfie. Máy bay không người lái và các thiết bị bay không người lái khác cũng bị cấm hoàn toàn.
Tính linh hoạt của phần mềm được chấp nhận
Mặc dù không có quy định chính xác nào về tiêu cự hay kích thước vật lý của ống kính máy ảnh, tôi đã tìm thấy một số thông tin cho rằng 200mm là giới hạn an toàn, miễn không phải là máy ảnh “chuyên nghiệp”. Tôi đã chọn Vivo X300 Ultra và bộ chuyển đổi tele 200mm Gen 2 của nó vì hệ thống này mang lại sự linh hoạt nhất trong khi bản thân ống kính lại nhỏ hơn hầu hết các lựa chọn thay thế tương đương. Ống kính 400mm Gen 2 cũng hấp dẫn, mặc dù nó có nguy cơ bị xem xét là ống kính trông qua giống với ống kính chuyên nghiệp đối với người không chuyên.Thêm vào đó, nó kém linh hoạt hơn vì tôi đang ngồi ở khu vực khán đài phía duới của sân vận động. Ở tiêu cự 200mm, tôi có thể ghi lại các pha hành động trên sân từ cả góc nhìn rộng và gần.

Điều quan trọng nhất đối với tôi là Vivo không hạn chế giao diện ứng dụng camera như Oppo làm với các ống kính tele, nhờ đó loại bỏ công cụ quan trọng để chụp các cảnh hành động thể thao tốc độ cao. Chế độ chụp nhanh và chụp ảnh chuyên nghiệp của Vivo là những chế độ chính, cùng với quay video chuyên nghiệp (với Log) và các hiệu ứng Film Look và Style LUTs tuyệt vời trong chế độ Quay video.
Chế độ Snapshot tự động xử lý hầu hết các bức ảnh tĩnh, đặc biệt là với nhiều ánh sáng tự nhiên, nhưng tùy chọn chuyển sang Chế độ Ảnh Chuyên Nghiệp và điều chỉnh tốc độ màn chập thủ công mang lại khả năng kiểm soát bổ sung khi tôi cần. Một trận đấu ngoài trời vào giữa buổi chiều nắng thường có điều kiện ánh sáng ban ngày rực rỡ, cho phép tôi thử nghiệm nhiều cài đặt hơn trước khi phẩm chất hình ảnh bị ảnh hưởng.

Chế độ Snapshot, đặc biệt, thường cho kết quả tốt nhất khi có đủ ánh sáng môi trường xung quanh, giúp giữ mức ISO thấp, giảm nhiễu và tăng khả năng cảm biến bắt gọn chuyển động nhanh. Nhược điểm là phần mềm tự động xác định tốc độ màn chập và ISO, trong khi Pro Photo để tôi tự điều chỉnh.

Chụp trong tầm giới hạn
Bộ phụ kiện chụp ảnh Vivo X300 Ultra bao gồm một tay cầm, nhưng tôi đã quyết định không mang theo, phòng trường hợp nó gây chú ý với nhân viên an ninh. Một lần nữa, đây không phải là một vật dụng chuyên nghiệp, nhưng những người không am hiểu có thể nhìn nhận nó khác đi, tương tự như ống kính tele 400mm.

Mặc dù bỏ lỡ một vài khoảnh khắc, tôi vẫn giữ được độ ổn định khá tốt. Thay vì chụp liên tục, điều hoàn toàn có thể, tôi đã nhanh chóng chụp bằng chế độ Snapshot để ghi lại những khoảnh khắc quan trọng và bù đắp cho tốc độ trên sân. Điều này khó thực hiện hơn với ảnh RAW trong Pro Photo, nơi độ trễ màn chập thường kéo dài hơn một chút. Hơn nữa, SuperRAW về cơ bản là vô dụng trừ khi đó là một cảnh tĩnh vì nó thực chất là ghép ba hình ảnh lại với nhau ở độ phân giải 16-bit.
Do đó, hầu hết các bức ảnh tôi chụp đều ở chế độ Chụp nhanh. Việc chụp ảnh cầm tay từ khoảng cách 30-60 mét (hoặc hơn) trong nhiều trường hợp mà không bị mờ nhòe là điều ấn tượng. Các flagship của iPhone và Samsung Galaxy không có chế độ chụp tự động tương tự cho tình huống này. Google thậm chí còn không cho phép bạn chụp liên tiếp, mà tập trung vào các chế độ chụp ảnh chuyển động như Top Shot.
Xứng đáng với mọi nỗ lực
Cuối cùng, tất cả những điều này đều không thu hút sự chú ý của lực lượng an ninh sân vận động trước hay trong trận đấu. Vật duy nhất tôi bị tịch thu ngày hôm đó là một tuýp kem chống nắng, được đánh dấu là chất dễ cháy.
Việc chọn một ống kính nhỏ hơn, ít gây chú ý hơn và bỏ qua bất kỳ phụ kiện nào giống như tay cầm hay giá đỡ hóa ra là quyết định đúng đắn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải hy sinh một chút khả năng zoom và độ ổn định. Đối với một chuyến đi có một không hai đến trận đấu World Cup, mọi thứ đã diễn ra khá tốt đẹp.
AN

Nhiếp ảnh gia; cộng tác viên Trẻ Magazine. Hiện cư ngụ tại Breslau, Canada.







