Nhà thơ Linh Phương sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, cha người Phong Điền, Thừa Thiên – Huế, mẹ người Cần Thơ. Linh Phương họ Đoàn, gốc người miền Nam, là một sĩ quan của nhiều binh chủng như Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Kích, Biệt Động Quân… Anh bỏ gia đình lang bạt qua gần 10 năm, viết văn, làm thơ từ năm 1962.

Tác phẩm

Thơ tình linh phương (thơ, NXB Ngựa hồng, Sài Gòn, 1967)

Kỷ vật cho em (thơ, NXB Động đất, Sài Gòn, 1971)

Lời tự tình phương đông (thơ, NXB Đồng Nai, 1995)

Lời ru của gió (thơ, NXB. Thanh niên, 2000)

Kỷ vật cho em (thơ, Thư ấn quán tái bản tại Hoa Kỳ, 2006)

Tuyển tập linh phương (thơ, NXB Phương đông, 2006)

Thơ Linh Phương mang hơi thở của lính, không ngại cả tiếng chửi tục tằn. SAO KHUÊ

Để trả lời

một câu hỏi*

 

Em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời mai mốt anh về

Không bằng chiến trận Pleime

Hay Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giã

Anh trở về hàng cây nghiêng ngả

Anh trở về hòm gỗ cài hoa

Anh trở về bằng chiếc băng ca

Trên trực thăng sơn màu tang trắng

Mai trở về chiều hoang trốn nắng

Poncho buồn liệm kín hồn anh

Mai trở về bờ tóc em xanh

Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

Mai anh về em sầu thê thiết

Kỷ vật đây viên đạn màu đồng

Cho em làm kỷ niệm sang sông

Đời con gái một lần dang dở

Mai anh về trên đôi nạng gỗ

Bại tướng về làm gã cụt chân

Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân

Bên người yêu tật nguyền chai đá

Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ

Em nhìn anh – ánh mắt chưa quen

Anh nhìn em – anh sẽ cố quên

Tình nghĩa cũ một lần trăng trối.

*Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc

Xem thêm:   Tạp chí Ngôn Ngữ số đặc biệt - Tiểu Lục Thần Phong

thành bài hát Kỷ vật cho em (năm 1970).

 

hành quân

 

Dăm thằng đánh trận. Dăm thằng chết

Chỉ sót mình ta cứ sống nhăn

Đù má nhiều khi buồn hết biết

Lo mãi sau này cụt mất chân

Mấy tháng hành quân chưa ngơi nghỉ

Tóc tai dài thượt giống người rừng

Kinh Kha vác súng qua Dịch Thủy

Thề chẳng trở về với tay không

Chiến hữu ta toàn dân thứ dữ

Uống rượu say chửi đổng dài dài

Bồ bỏ. Tức mình xâm bốn chữ

‘Hận kẻ bạc tình’ trên cánh tay

Chiều qua sém chết vì viên đạn

Du kích bên sông bắn tỉa hù

Cũng may gặp phải thằng cà chớn

Thấy mặt ta ngầu bắn đéo vô

Nhớ hôm bắt được em Việt Cộng

Xinh đẹp như con gái Sài Gòn

Ta nổi máu giang hồ hảo hán

Gật đầu ra lệnh thả mỹ nhân

Mai mốt này đây nơi trận tuyến

Gặp ta em bắn chớ ngại ngùng

Cuộc chiến đâu dành cho nhân nghĩa

Đời nào đạo lý với bao dung

 

giang hồ

 

Giang hồ từ thuở ta thất thế

Chí lớn không thành thà ẩn cư

Viễn xứ. Ờ! Thôi thì viễn xứ

Hết đời phiêu bạt chốn quê xa

 

Mẹ xưa vốn quen mùi rơm rạ

Đốt đồng khô khói phủ che trời

Hoàng hôn mỏi mắt. Chiều châu thổ

Vẳng tiếng kêu đò bên bến sông

 

Cha xưa cầm súng ra đánh trận

Bỏ xác trên rừng mấy mươi năm

Lần đi đưa tiễn- tay chưa nắm

Vạt áo che ngang mẹ khóc thầm

 

Xem thêm:   Chiêu Anh Nguyễn

Em xưa kẹp tóc thề vội lớn

Cứ ngỡ tình xanh mãi biếc xanh

Tương tư xếp lá đôi bờ mộng

Mơ bóng trăng khuya- tiếng nguyệt cầm

 

Ta xưa thắp nến chờ đêm xuống

Đợi hồn thiêng khuất nẻo cha về

Mộ bia hiu quạnh. Ngày dâu bể

Phách lạc đâu còn chỗ nương thân

 

Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận

Vẫn thấy lòng đau rứt ruột đau

Thèm nghe tiếng dế thời thơ ấu

Ngắm cánh diều bay giữa vô cùng

 

Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận

Thầm hẹn mai này quy cố hương

Ta về làm bạn cùng chim chóc

Lẫn với muỗi mòng chín cửa song

 

đêm ngủ tôi mơ

 

Đêm ngủ tôi mơ tìm đến nghĩa trang

Nơi ngày xưa đồng đội nằm yên giấc

Nơi những con người môi hôn chạm đất

Và những đôi chân chưa kịp cởi giày

Tôi cúi chào tôi siết chặt bàn tay

Từng xác chết thơm nồng mùi nhang khói

Từng linh hồn nhìn nhau thầm tự hỏi

Hòa bình rồi ư- cuộc chiến tương tàn ?

Tôi đứng nghiêm chào Tổ quốc Việt Nam

Ba vạch máu hồng phủ lên khuôn ngực

Khi người lính trên tượng đài bật khóc

Ngồi điểm danh lặng lẽ mấy mươi năm

 

Đêm ngủ tôi mơ tìm đến vạt rừng

Vượt dòng sông đầy đạn bom khói lửa

Để nhìn mẹ vuốt mặt cha lần cuối

Lúc màn đêm rực đỏ ánh hỏa châu

Tôi thấy trực thăng bay vút ngang đầu

Cánh quạt chém đứt lìa cây tràm ổi

Nơi tuổi thơ tôi chiều chiều đợi gió

Thả cánh diều mơ ước tận trời cao

 

Xem thêm:   Hà Thúc Sinh

Đêm ngủ tôi mơ nước mắt lại trào

Nhớ quá Trường Sơn sương giăng mù mịt

Thuở cầm súng ngược đường cong chữ S

Tôi mang trong tim hình bóng quê nhà