Tạp chí Hợp Lưu ở Hoa Kỳ giới thiệu tác giả này như sau:”Sinh 1979 trong một gia đình Công giáo Gò Vấp và đến Hoa Kỳ đầu thập niên 90. Đỗ Lê Anh Đào thuộc lớp người viết trẻ nhất ở nước ngoài…”. Sinh năm 1979, có nghĩa là năm nay, 2004, Đỗ Lê Anh Đào mới có 25 tuổi đời, và ‘tuổi hải ngoại’ mới có 9 năm. Trẻ về nhiều diện, đã thế lại có điểm nghịch lý: thơ văn viết ra thuộc loại cấp tiến, tiền vệ – tiền phong, trong khi gia đình lại thuộc Công giáo La Mã (di cư từ Phát Diệm), nghĩa là thuộc một cộng đồng vẫn có tiếng là bảo thủ, dù ở Việt Nam hay ở Mỹ. Và ở độ tuổi như thế, đương nhiên Đỗ Lê Anh Đào có đi học đại học, ngành Tâm Lý hay Phân Tâm chi đó. Nêu rõ như thế trước khi vào truyện ngắn đầu tay Như Tâm Thần Hoang Tưởng để dễ hiểu diễn tiến của truyện, nội cái tên, cũng có vẻ tâm lý phân tâm rồi.

Chủ đề của truyện cũng mới mẻ, kiểu Mỹ điển hình, là mối tình tay ba. Xin đừng hiểu tình tay ba theo lối lãng mạn, cổ điển Âu Châu, là hai chàng cùng yêu một nàng hay hai nàng cùng yêu một chàng. Yêu thế thôi, khơi khơi, tà tà, say đắm… cũng vẫn yêu như thường, đều đều. Ở đây, mối tình tay ba của Đỗ Lê Anh Đào gần gũi mối tình của Táo Quân vua bếp hai bà một ông và thường xuyên không mặc quần áo để nhấn mạnh tính cách tương quan thể xác của ba người…. 

[Thế Uyên, Tình Dục và Các Nhà Văn Nữ Di Dân]

Đỗ Lê Anh Đào (Ava Do)

2 kỳ – Kỳ 2

Mùi đàn ông trên người anh vừa quen vừa lạ. Lần đầu xốc vào mũi bất ngờ lúc anh đè hôn, tôi nghe mình ngớ ngẩn. Tuổi thơ như kẻ đã đi xa trở về. Làm tôi lẫn lộn, rối rắm, yêu anh, hận anh.

Yêu anh. “Em yêu anh,” thật tôi yêu anh kinh khủng bây giờ. Thèm hơi anh nồng nặc phà vào miệng, tấn công, chiếm đoạt; thèm người anh nặng đè lên tôi, ngã ngửa, dang ngang; thèm tay anh bóp chặt cổ, ngột ngạt, tổn thương. Chúa ơi, đừng tha tội con, hãy quên linh hồn con, cho nó bay chờn vờn, ngắm nhìn thể xác con được dục tình ép chết.

“Văn ơi, nói lời ấy, nói ngay lập tức cho em nghe, where is he? Bring him back, bring him back now!” Tôi hét thất thanh, tuyệt vọng.

“Daddy’s here, Daddy’s here for baby.” Lúc nào anh cũng cứu vớt đúng lúc. “Anh yêu Loan, anh yêu Loan mà, anh đỡ cổ Loan, hôn môi Loan, luồn tay trong tóc, dụi mặt vào ngực. It’s all right baby, daddy’s here.”

Tiếng Daddy vừa thoát ra khỏi miệng anh, linh hồn tôi cũng thoát hẳn ra khỏi người. Buông rơi tất cả, đầu hàng!

Tôi vuốt ve bờ hông, xông ngón vào eo, leo tay lên vú, bú tự đầu môi, trội người trên thảm, cảm tưởng bần bật, lật mình căng cứng, từng cơn run rẩy.

“Cứ như vậy, Loan giỏi, Daddy thương. You’re Daddy’s good little girl. Anh yêu Loan, anh làm Loan sung sướng, thoả mãn. Cứ tiếp tục, đừng ngừng lại.” Giọng anh càng lúc càng khuyến khích, giục giã, thúc đẩy. Tiếng anh trên ống nghe thở hổn hển, đứt khúc. Linh hồn tôi càng bay lên cao, thể xác tôi càng cố theo đuổi. Rượt nhau có khi nhẹ nhàng, khi hùng hục, khi chầm chập, khi ráo riết.

Khi chúng bắt được nhau, như mây gặp gió. Luật định vật lý khiến khối thể vỡ tan, nổ tung. Mưa đổ ào ạt, ràn rụa, ứa trào.

“Daddy, I love you.”

Little girls always love their Daddy!.

Cuộc làm tình trên điện thoại, đã diễn ra, như thế:

Tôi quên mất mình lại một lần nữa là nạn nhân.

Mùa Hè Năm Ngoái

Ngày hôm ấy, trời đẹp lắm. Tất cả thời tiết dung hòa trong cái nắng ấm dịu của cuối hè và làn gió nhẹ mát thổi về từ biển. Từ cửa sổ căn phòng penthouse cao nhất trong căn chung cư năm mươi tầng của anh, trời đất vẽ cảnh vật ngày hôm đó hoàn hảo.

Trong căn phòng đó cũng là một cặp tình nhân với tình yêu hoàn hảo. Tôi và anh. Sự hoàn hảo đến từ tình yêu vô cùng của tôi. Trong vòng ba năm của cuộc tình vất vả này, tình yêu của tôi dành cho anh ngày hôm ấy trong sáng và bao la hơn tất cả những lúc khác. Tôi yêu anh như lần đầu biết yêu, với bao nhiêu ngây thơ mộng ước và kiên nhẫn hy vọng.

Xem thêm:   Saburo Sakai

Cho tới bây giờ, tôi vẫn nhớ rất rõ ràng cảnh tượng căn phòng của anh. Chiếc giường lớn của anh nằm bên cạnh cửa sổ, kê hơi thấp, gỗ sơn màu trắng, ra giường trắng, áo gối trắng, mền bông trắng. Ánh sáng cũng màu trắng từ ngoài cửa tràn vào. Màu trắng là một màu mánh khóe. Lúc đau khổ nó có vẻ bệnh hoạn, nhợt nhạt như màu áo choàng bác sĩ ở nhà thương. Lúc hạnh phúc nó lại là cứu cánh, trong sáng như màu những cụm mây trôi bềnh bồng trong thiên đàng tưởng tượng. Trong trường hợp này, buổi sáng mùa Hè năm ngoái, nó là cứu cánh.

Cả ngày cuối tuần không làm gì ngoài việc nằm bên cạnh nhau, đủ mọi tư thế, quay ngang quay dọc, gác chân nối tay. Chỉ có không khí, suy nghĩ, tiếng nói và hơi thở của nhau, tôi và Văn chính là cặp tình nhân lý tưởng. Thật ra, trong cộng đồng và nhóm người quen biết, chúng tôi cũng đã được xem là một cặp tình nhân đẹp đôi, những bộ phim tài liệu mang đầy hiện thực đau thương của anh và những nghiên cứu có giá trị đổi mới của tôi sánh bên nhau, đầy triển vọng. Chỉ có điều tôi có tánh đa nghi, không bao giờ tin tưởng cái nhìn của người khác. Tôi chỉ tin những điều tôi thấy, nghe, ngửi, nếm và rờ được. Chẳng hạn như là niềm hạnh phúc to lớn êm đềm hôm ấy.

Tôi biết nguyên nhân của niềm hạnh phúc đó.

Ðêm trước hôm ấy tôi nhận được tin cha ghẻ tôi đã qua đời, bệnh ung thư gan đến thời kỳ cuối. Mẹ tôi gửi một tấm fax viết nguệch ngoạc, nét chữ rung rung. Tôi biết bà ta đã từng yêu hắn một thời. Chỉ có tình yêu mới giải thích được sự mù quáng cố tình trong bao nhiêu năm, bao nhiêu triệu buổi tối hắn rời giường bà để lần mò qua phòng tôi. Tôi với bà không liên lạc nhau đã mười mấy năm. Tôi thương nhớ mẹ, nhưng không tha thứ cho bà.

Ðọc xong tấm fax, tôi lặng người. Những hận thù dai dẳng của cả một quãng đời thơ trẻ vừa theo người chết bắt đầu tan biến đi, thì những day dứt đau khổ tràn về. Tôi gục xuống, vỡ ra khóc òa. Chuyên ngành tâm lý học, mà tôi chẳng hiểu tại sao mình lại khóc. Vui mừng cũng không phải, mà tiếc thương lại càng sai. Anh chạy tới ôm choàng tôi vào lòng. Tôi ngã tất cả thân mình vào người anh, vùi đầu vào ngực anh, chảy mềm ra, hôn anh mà khóc rưng rưng. Tôi khóc như con nít, nấc lên từng tiếng từng hồi. Những oán trách cuộc đời thoát ra theo từng tiếng khóc, theo từng giọt nước mắt, theo từng nhịp rung của người. Vừa khóc tôi vừa ước giá gì con nít nào cũng được cưng chiều, cũng muốn gì thì cũng được đấy.

Khóc cho đến khi mệt lả người. Anh đỡ tôi vào phòng tắm, khoan thai cởi từng miếng áo quần trên người tôi, gỡ từ từ từng nút áo, kéo nhẹ nhàng từng phéc mơ tuya. Tôi lặng yên cho anh làm, đầu óc trống rỗng. Sau một tiếng đồng hồ bơi trong một dãy loại cảm xúc đủ vui buồn yêu hận, tâm hồn và thể xác tôi rã rời. Cởi đồ xong, anh bồng tôi vào bồn, xả nước. Tiếng nước chảy rọc rạch êm theo hơi thở của hai người. Anh không pha xà phòng, tôi chỉ ngửi thấy mùi chlorine hơi nước nóng, bốc lên theo mùi mồ hôi và nước mắt. Nước đầy bồn, anh âu yếm kỳ người tôi, gội đầu cho tôi, hôn khắp thân thể tôi. Bờ môi phà hơi nước của anh đi đến đâu, vết thương ấu thơ của tôi lành đến đấy, dấu môi anh tẩy xoá đi dấu tay nhơ bẩn của cha ghẻ. Anh cất tiếng an ủi, nói anh yêu tôi vô cùng và sẽ bảo vệ tôi suốt đời, sẽ không cho ai xâm phạm tôi nữa bao giờ. Anh nói tất cả đau khổ đã qua đi, sẽ không quay trở lại để ám ảnh tôi nữa. Anh chăm sóc cho tôi với tất cả yêu thương của bậc phụ tử và quân phu. Tôi say sưa để yêu thương dạt dào tràn vào qua từng lỗ chân lông đang được mở rộng theo nhiệt độ, theo máu trong mạch chảy vào tim. Quả tim run run trước hạnh phúc bất ngờ, tự nguyện đáp lại thương yêu không một phút do dự. Chúng tôi tắm với nhau hết lòng, vuốt ve nhau trong nước nồng nàn, yêu nhau đến kiệt sức. Yêu nhau đến lúc tất cả mọi tế bào của cả hai tan chảy ra và bốc hơi theo nước vào không khí. Khi hơi chúng tôi và hơi nước đọng lại thì chúng tôi thiếp đi trong bồn tắm, mệt nhoài, trần truồng, thoả mãn.

Xem thêm:   Hồi ký Samurai

Cuộc đời của tôi chưa từng bao giờ được nuông chiều. Niềm hạnh phúc bao la mà ngắn ngủi. Nó chỉ sống được một ngày.

Cho đến tối hôm sau, lúc Rita tới thăm chúng tôi.

Chúng tôi vẫn thường có những cuộc hẹn như thế, hẹn cho những cuộc làm tình tay ba. Cuộc làm tình này đã được hẹn trước cả tháng, và vì tôi và anh say sưa với nhau trong sung sướng cả ngày cho nên quên gọi cho Rita để bỏ hẹn. Chuyện không bỏ hẹn là một sai lầm lớn lao.

Chúng tôi không làm tình nhiều lắm. Chỉ một hai lần trong cả buổi. Nhưng cả ba rờ rẫm nhau suốt. Anh vuốt ve và mân mê tôi nhiều lần. Anh thích làm tôi thỏa mãn bằng tay. Hai bàn tay anh không rộng, những ngón tay thon thả và dịu dàng như tiểu thơ ở cái nhìn đầu tiên. Nhưng cũng đôi tay mềm mại ấy lại trở thành hùng cường và quyền thế khi đặt giữa háng tôi, ra lệnh cho cơ thể tôi cong uốn tùy thích. Ðôi tay anh đặt vào giữa háng tôi vừa khít, hoàn hảo. Một ngón tay lướt qua là mang đến một mơn trớn ân cần. Rồi mơn trớn ân cần mang đến bấu vuốt say sưa. Bấu vuốt say sưa mang đến ngó ngoáy nghịch ngợm. Ngó ngoáy nghịch ngợm ra dấu hiệu cho tôi luồn người đặt đầu lên vai anh, một tay bấu móng vào lưng, một tay nắm kéo vào ra giường. Anh không bao giờ hôn tôi trong những lúc ấy, cũng không bao giờ cho tôi thỏa mãn một cách dễ dàng. Bao giờ anh cũng đùa cợt, khiêu khích, vờn vờn năm ngón ở bụng dưới và đùi non cho đến lúc tôi van xin kiệt quệ. Ðến lúc tôi lặp đi lặp lại là tôi yêu anh, tôi là của anh, tôi thuộc về anh vĩnh viễn. Lời nói thốt ra là chìa khóa mở khoái lạc, bàn tay uy quyền hoạt động điêu luyện, tìm tòi đâm sâu qua bao lớp da thịt hừng hực ẩm ướt. Khi bầu vú tôi rướn lên thèm thuồng trong lúc gần tuyệt cảm, anh luôn luôn cắm hàm răng sắt vào má tôi. Anh cắn tôi với tất cả say đắm yêu thương và thù ghét. Anh nói anh thích nhìn gương mặt tôi nhăn nhó nửa đau đớn nửa sung sướng, còn tôi thì thích được anh cắn tới in dấu răng như vậy.

Anh cũng vuốt ve và mân mê Rita nhiều lần như vậy. Cả nửa năm rồi làm tình tay ba, chuyện anh vuốt ve cô ta không bao giờ làm tôi buồn, ngược lại nó còn kích thích tôi và làm tôi ham muốn nữa.

Nhưng lần này thì khác.

Lần này tôi đã biết yêu anh. Lần này tôi đã coi anh như thuộc về của tôi. Lần này tôi chỉ muốn là của anh và anh là của tôi. Lần này tâm hồn tôi đã được biết tự do thong thả để có người yêu duy nhất một cách trọn vẹn và lành mạnh.

Quan sát anh thỏa mãn Rita khiến tôi trở nên lầm lì, đâm ra thù ghét cả hai. Bao nhiêu tình cảm yêu thương anh và say mê nàng trước đó trở thành hận thù. Nét mặt nhăn nhó sung sướng của cô ta, cử chỉ từ tốn ân cần của anh, chỉ làm cho tôi ghét giận chúng nó thêm. Chỉ trong vòng vài giờ mà tâm tánh tôi trở nên độc ác, cay nghiệt. Tôi mưu toan giết Rita, tự tính toán trong đầu những hành động hung bạo. Tôi tưởng tượng từng chi tiết giết người một cách lạnh lùng, xa cách. Tôi bình tĩnh nhận thấy kế hoạch thủ tiêu của mình chu đáo, oán thù làm tôi trở nên thông minh một cách khác thường.

Xem thêm:   Hồi ký Samurai

Tôi không thấy mình ghê sợ, chỉ biết nếu Rita chết đi thì anh với tôi sẽ muôn đời là của nhau. Những cảnh sinh hoạt đời sống bình thường mà tôi thường coi trong phim truyện trong rạp hát sẽ trở thành sự thật, chứ không phải như những bộ phim tài liệu tang thương của anh. Chúng tôi sẽ lấy nhau, làm đám cưới có hai họ và trầu cau hẳn hoi; sẽ sanh con cái thật đẹp, mắt sâu giống anh và môi mọng giống tôi; những đứa con sẽ tung tăng vui đùa và được nuông chiều luôn luôn, vì con nít nên muốn gì được đấy.

“Con nít muốn gì được đấy!”

“Cô không phải con nít, và con nít không phải lúc nào cũng muốn gì thì được đấy.”

Ðó là lời những người cảnh sát nói với tôi khi họ còng tay tôi bằng xích sắt và giam cầm tôi vào bệnh viện tâm thần. Bác sĩ nói tôi bị bệnh tâm thần hoang tưởng, paranoid schizophrenia, cho nên thẩm phán mới không phán tôi bị xử giam tù dù tôi phạm án giết người, tuy Rita được cấp cứu kịp thời nên không bị ngộ độc. Tôi kêu gào, la hét, hình như cả thế giới đang phản bội tôi, không muốn tôi được hạnh phúc bình thường. Những người bảo vệ đè tôi xuống giường sắt, tôi giằng co với tất cả chúng nó, đấm đá hết sức. Không hiểu tại sao trong lúc ấy tôi khỏe kinh khủng, cả năm người bảo vệ đàn ông mà cũng không khống chế nổi, cho tới khi họ chích thuốc an thần cho tôi.

Sau đó là những chuỗi ngày chỉ toàn màu trắng. Màu trắng nhợt nhạt của những đèn néon trong hành lang và màu trắng bệnh hoạn của áo choàng bác sĩ. Cũng là một màu trắng mánh khóe.

Trong những lần trị liệu bằng cách chích insulin và therapy, họ mới nói nhà làm phim Hồ An Văn đã qua đời trong một cuộc khủng bố ở Mễ Tây Cơ ba năm trước. Họ đưa tờ báo có đăng cáo phó và phóng sự về cái chết của anh cho tôi coi. Tôi nhận ra mình trong hình, áo khoác đen, nón vành đen, kiếng mát đen, rõ ràng là trang phục tang lễ. Vậy mà gương mặt lạnh lùng như không phải đang dự đám tang của anh. Tập trung suy nghĩ lắm thì tôi mới nhớ ra sự hiện diện của mình trong cái đám tang ấy, nhưng mọi chi tiết đều lu mờ, như tôi là một cặp mắt quan sát từ bên ngoài chứ không phải đang là một nhân vật đang tham dự. Cái chết của anh là hiện thực, và tất cả sự việc trong vòng ba năm qua chỉ là trí tưởng tượng của tôi.

Chỉ có Rita là còn sống. Nàng đã tha thứ cho tôi, và vẫn yêu tôi. Nàng vẫn rất đẹp, vẫn rất quyến rũ. Trong thời gian tôi ở viện tâm thần, nàng đã tới thăm tôi thường xuyên. Và chính nàng đã đón tôi về nhà mình ở sau khi tôi xuất viện. Tôi biết ơn nàng, và biết mình nên hối hận chuyện mưu sát ngộ độc nàng, nhưng vẫn chưa làm được. Tôi cũng không cảm thấy được nỗi đau mất anh, vì thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh. Anh vẫn đi đứng nói cười. Tôi vẫn thấy được dáng vẻ nghệ sĩ của anh, ngửi được hơi thở nồng của anh, nghe được tiếng anh nói ân cần, nếm được môi anh khi hôn nhau, và rờ được hàm quai nón ràm rạm.

Và có thể là anh sẽ không bao giờ biến mất đi.

Nhưng tôi sẽ không đối thoại và cư xử với anh nữa.

Sau hôm nay.

Bây Giờ

Thư viện vắng lắm, và tôi cũng cô đơn thật nhiều.

Cuốn sách lịch sử Ðông Nam Á tôi đang đọc hiện dòng chữ như sau:

“Có những tên, như “hoa hồng”, công nhận những gì có thật. Những tên khác, như “con kỳ lân”, tạo nên những gì không có thật. Còn ở giữa là những tên cùng một lúc vừa miêu tả vừa sáng tác sự thật. “Ðông Nam Á” là một trong những tên này.” (Donald K. Emmerson)

Và tên anh cũng vậy.

ĐLAĐ

Ảnh chân dung tác giả và tranh Patrick Henne