Lá Thư Từ Kinh Xáng 1 (kỳ 28)
“...Chỉ là những câu chuyện vụn vặt được chắp nối qua những mảnh đời dân quê miệt kinh rạch hầu san sẻ cùng bạn trẻ, những người chưa hoặc không có dịp sống gần gũi với dân ruộng về các miền kinh rạch ấy như [...]
“...Chỉ là những câu chuyện vụn vặt được chắp nối qua những mảnh đời dân quê miệt kinh rạch hầu san sẻ cùng bạn trẻ, những người chưa hoặc không có dịp sống gần gũi với dân ruộng về các miền kinh rạch ấy như [...]
Buổi chiều Sài-Gòn đã lên đèn, ca nhạc sĩ Nhật Trường ghé vội trao bài hát “Đêm nay ai đưa em về” của nhạc sĩ Nhật Ngân và ân cần dặn dò: - Anh thấy bài này rất hợp với giọng của Thu nè, em [...]
Từ VĂN CHƯƠNG ĐẾN NHỮNG CUỘC TÌNH CÓ THẬT Paris không chỉ là thành phố của những cuộc tình bắt đầu, mà còn là nơi tình yêu được giữ lại - bằng câu chữ, bằng ký ức, và bằng những câu chuyện có thật. Từ [...]
“Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên” là câu nói nổi tiếng của Archimedes (287-212 trước Công Nguyên). Ổng là một nhà toán học, nhà vật lý, nhà phát minh huyền thoại người Hy Lạp. Hình của Archimedes được [...]
Cô Nguyễn Đài Thi là cựu Thanh Tra của Sở Thuế Hoa Kỳ (IRS) và cũng là cựu Thanh Tra của Bộ Ngân Khố (U.S. Treasury Inspector General). Cô có bằng IRS Enrolled Agent do Sở Thuế cấp. Với hơn 30 năm kinh nghiệm làm [...]
Hạnh thường bắt đầu ngày mới lúc 4 giờ sáng. Khi thành phố San Francisco còn đang ngủ mê dưới những dãy nhà im lìm, cô đã lặng lẽ khoác lên chiếc áo gió cũ sờn, buộc cao mái tóc mỏng thưa vì thiếu ngủ, [...]
Ngày 25-2-2026 Le Van Phuc (Houston, TX) Báo Xuân Trẻ năm nay tôi đặc biệt thích những bức hình biếm của Bảo Huân thật ý nghĩa mà sâu sắc. Tôi thích nhất bức tranh trang 123, con ngựa thành Troy tiến vào khu “đặc khu” [...]
Lời giới thiệu: Những phát biểu của những người lãnh đạo, đôi khi được xem là chân lý, lời vàng thước ngọc. TT Nguyễn Văn Thiệu nổi tiếng với câu “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”. Lãnh đạo [...]
Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên, cầm những chiếc cào bự chảng, so với chúng. Cậu bé lớn hơn rụt rè: “Thưa ông, ông có muốn chúng cháu cào lá trong sân không ạ? Chúng cháu sẽ làm hết với giá 10 đô la thôi ạ.” Tôi nhìn ra sân. Lá rụng đầy vườn. Công việc này chắc chắn ngốn ít nhất 3 tiếng làm việc cật lực. “10 đô la cho mỗi đứa à?” tôi hỏi. Chúng nhìn nhau. Đứa nhỏ hơn lắc đầu: “Không ạ. 10 đô la cho cả hai. Chúng cháu sẽ chia đôi.” Tôi đồng ý ngay, hưởng lợi từ sự thiếu hiểu biết của chúng. Nhưng nhìn sự lễ phép và đôi mắt khao khát cơ hội ấy, tôi thấy lại chính mình năm xưa. “Được rồi,” tôi nói. “Chúng ta thỏa thuận nhé. Bắt đầu đi.” Tôi quan sát hai cậu bé làm việc. Chúng không làm việc qua loa. Tận tụy và tỉ mỉ, chúng gom từng chiếc lá, đóng bao gọn gàng. Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, tôi mở cửa và hiện ra hai khuôn mặt đẫm mồ hôi. Tôi nói: “Hai cháu đã làm rất tốt.” Tôi đưa cho chúng 4 tờ 20 đô la. Mắt chúng mở to, cậu bé lớn kêu lên: “Ông nhầm rồi ạ, chúng cháu nói là 10 đô la”. “Tôi không nhầm đâu, tôi cũng biết giá trị của hơn 2 giờ làm việc. Các cháu xứng đáng với số tiền này.” Chúng reo lên vui mừng: “Cháu cảm ơn ông” Tôi nghe thấy chúng ríu rít bàn với nhau một cách hào hứng [...]
Thời gian là vị bác sĩ giỏi nhưng là một chuyên gia thẩm mỹ kém cỏi. Christopher Morley Đàn ông kết hôn vì mệt mỏi. Đàn bà kết hôn vì tò mò. Cả hai đều thất vọng Oscar Wilde Người giàu nhất không phải là [...]