Tháng 4 về, nhớ trại tỵ nạn Panatnikhom, Thailand)

 

Có ai trở về Panatnikhom

Cho tôi gửi những nồng nàn ngày cũ

Khung trời đó đã nhiều rong rêu phủ

Biết chăng ai lạc mất một mối tình!

 

Đường về chốn xưa chắc nhiều bâng khuâng?

Hàng rào kẽm gai một thời cách trở

Trại tỵ nạn gắn bó như hơi thở

Những trái tim lưu luyến vẫn tìm về

 

Một lần thôi, cũng đã lỡ hẹn thề

Tuổi đôi mươi, tôi với người gặp gỡ

Panatnikhom chưa xa đã nhớ

Ôi những cơn mưa ướt hai mái đầu

 

Để gió buồn len lén suốt canh thâu

Ước mộng xa vời, tương lai mờ tối

Nên lời yêu, người ơi, không cần nói

Tôi chẳng giận hờn, (biết ngày mai ra sao!)

 

Nên những ngày Panat lòng xôn xao

Từng phút từng giây nâng niu chất ngất

Đôi mắt người chiều hoàng hôn ấm áp

Tan chảy rộn ràng hai mảnh tim côi

 

Nên giữa những cơn mộng mị chơi vơi

Tôi thức giấc nghe nỗi buồn chợt đến

Bóng trăng khuya vỗ về khung cửa khép

Êm đềm ru Panat giấc muộn màng

 

Những khu nhà nằm im lặng, miên man

Ai nức nở nhớ con tàu vượt biển

Rời xa quê hương, không lời từ biệt

Tự do đâu rồi, trại cấm bơ vơ!!

 

Tình đến tình đi, ai nỡ hững hờ

Chuyện hợp tan muôn đời nay vẫn thế

Chẳng là trăm năm, không là tri kỷ

Bước qua đời nhau, như duyên phận tình cờ

 

Khi chia tay, người chẳng hứa đợi chờ

Đời phía trước dẫu muộn phiền giăng lối

Để lại sau lưng Panat hấp hối

Phi trường thẫn thờ, Bangkok vấn vương…

 

Bỏ lại Thailand cả một trời thương

Panat-Sikiew nắng mưa rong ruổi

Trên những nẻo đường bể dâu biến đổi

Giữ cho nhau miền ký ức ngọt ngào

 

Ai trở về thăm Panat năm nào

Gửi giùm tôi, tên một người, theo gió thoảng

Gửi nhan sắc, tuổi thanh xuân lãng mạn

Còn bài thơ, tôi giữ lại riêng mình

KL – Tháng 4/2026