Ngày 15-8-2026
Nam Đỗ
Văn chương hải ngoại vừa mới âm thầm chịu nhận một hiệu ứng Van Gogh. Có ai không biết buổi chạy theo sau đuôi Trend-setter ĐMH? Nữ bút truyện “pre-loved” Đặng Mỹ Hạnh ấy mà. Tiếng Việt mình có bao giờ ngưng nguẩy bất ngờ qua một ông vua kiếm hiệp Kim Dung với những hệ sự hết ngờ khó đoán (một thí dụ: Ngọc Linh San với Lâm Bình Chi, trên xe, giữa đêm, trên đồng) không nhỉ?
Đó là ĐMH nguẩy – những nét ngông ngổ ngúng nguẩy dễ thương, lạ kỳ và thông tuệ. Cứ như bao nhiêu biến hóa là ở trong túi áo cô ấy! Nói bao nhiêu cũng chẳng vừa với tài năng xảo diệu Việt ngữ của ĐMH. Chỉ nên mượn Van Gogh để ngậm kết thôi: “Sau cái đầu, tôi vẽ cái vô cùng.” Cái vô cùng của một ĐMH-chạy-theo-fashion, kiểu bao giờ mới “cùng” đây. Xin mời nữ lưu rắn mặt này viết-vẽ tiếp…
Ngày 22-8-2026
Nguyễn Quý Toàn
Tôi là người luôn ủng hộ môi trường xanh, môi trường sạch. Ở nhà, tôi chăm chỉ phân loại các loại rác thải, thậm chí đem rửa sạch chai lọ trước khi bỏ vào thùng rác tái chế (hồi xưa tôi chê các bạn Mỹ “khùng”, nhưng giờ tôi cũng làm y vậy, hì hì). Khi đọc “Lồng lộng điện xanh” tôi hiểu cảm giác háo hức của tác giả và nhiều người dân ở Việt Nam, tôi nhận ra được sự phấn khích của họ. Nhưng trong những chương trình điện xanh, điện gió từ chỗ bùng nổ trở thành thứ xanh kém hiệu quả nhất. Nó tàn phá môi trường, mỗi khu vực cắm quạt gió phải nện hàng trăm tấn bê tông, làm xấu cảnh quan, và nhiều bất tiện khác về sóng từ… nhưng nếu chừng đó thứ mà ra cơm ra khoai thì cũng chấp nhận được, đằng này, hầu hết các nhà máy điện gió lỗ chổng vó. Có nhiều lý do, thứ nhất là điện không ổn định, gió lúc có lúc không. Thứ hai, là chúng xuống cấp rất nhanh, nhất là những trại gió ngoài biển, bị nước biển ăn mòn trầm trọng, việc bảo trì khó khăn, trầy trật… Nói chung, hiện nay đầu tư vào điện gió là lỗi thời, Trung Quốc đã ăn ốc mấy đời, bay giờ đến lượt Việt Nam đổ vỏ…
(Bài “Lồng lộng điện xanh” của Nguyễn Thanh Bình, đã đăng tại www.baotreonline.com. Xin gõ tên bài vào ô SEARCH)
Ngày 21-8-2026
Hồng Hải Trương
Những ngày đầu ở trại Fort Chaffee được phát bơ, sữa, bánh mì, khoai tây nghiền và thịt hộp ngon không tả được. Nhưng sau 1 tuần thì thèm… nước mắm kinh khủng. May mà ban quản lý trại tăng cường gạo, xì dầu, nước mắm… đời vui không thể tả… Xin cảm ơn nước Mỹ, người Mỹ! (Bài “Từ Sài Gòn đến Ft Chaffee” của Ian Bùi, đã đăng tại www.baotreonline.com. Xin gõ tên bài vào ô SEARCH)







