Poems
Nét xuân sơn
Mồng hai Tết mở cửa ra thấy núiem đón núi vào mời chén trà xanhnúi cúi xuống soi mình trong đáy táchnét xuân sơn trong làn khói mong manhNúi bao năm mà hồn còn xanh biếcsương trên vai vẫn ấm áp bốn mùatuyết phủ trên [...]
Poems
Mồng hai Tết mở cửa ra thấy núiem đón núi vào mời chén trà xanhnúi cúi xuống soi mình trong đáy táchnét xuân sơn trong làn khói mong manhNúi bao năm mà hồn còn xanh biếcsương trên vai vẫn ấm áp bốn mùatuyết phủ trên [...]
Cuối năm trời se lạnhlòng buồn như chỉ se chân lang thang vô địnhghé vào quán cà phêquán trưa người không tớimột mình với cái bàn bàn tròn cong như biểnbốn cái ghế trống khônghay bốn hòn đảo nhỏem là một hòn đảo bập bềnh [...]
Người đừng bâng khuâng tiếc thời gian nữa xuân đến rồi mùa đông phải ra đi chớ hoảng hốt thời gian như vó ngựa én bay về mang trên cánh chia ly tóc trắng rồi làm sao xanh lại được núi bao năm mà đứng gọi xuân thì mùa này [...]
Thắp sáng lên cây Giáng Sinh,Sợi kim tuyến trắng lung linh,Tưởng như những hạt tuyết trắng,Bám trên những ngọn cây Thông. Mà nghĩ đến một khu rừng,Chìm trong tuyết phủ mênh mông,Nghĩ đến cuộc đời hoang vắng,Sẽ buồn lắm vào mùa Đông. Mong tin yêu đến mọi [...]
Có phải mùa Thu đến từ nơi anh? Nên trong gió có mang mùi quen thuộc, Gió theo em như anh theo chiều chuộng, Có loài hoa nào theo gió đưa hương? Theo gió mùa Thu quấn quýt mùi thơm, Những hoa cỏ tay [...]