“Quạ đen” rớt!
Lời kêu cứu của Thompson, khi Landon rớt xuống đã làm đông lạnh phòng hành quân của toán lính đánh thuê. Mọi người nín thở, im lặng! Chỉ nghe tín hiệu của các máy liên lạc đang chớp những đốm xanh trên chiếc bàn dài, tiếng sóng xè xè của 3 màn TV lớn với những đường sóng màu chạy ngang… Đại tá tư lệnh và 4 sĩ quan tham mưu ngồi khoanh tay như đang chờ một tín hiệu, một hình ảnh tốt đẹp nào đó hiện ra trên màn TV.
Đại tá tư lệnh Matthew đứng dậy.
– Mack! Cho trực thăng thả toán truy tìm và cấp cứu 4 người xuống ngay vùng Taleqan!
– Rõ!
– John! Gọi không thám, yêu cầu 2 chiếc máy bay không người lái quần trên không phận để tìm tín hiệu cấp cứu của Landon.
– Rõ!
Landon mở mắt trong bóng đêm dày đặc chung quanh, những cành lá loáng thoáng trước mặt. Việc đầu tiên là anh bò nhanh vô dưới những bóng lá, nằm im, nghe ngóng chung quanh. Landon bắt đầu tự kiểm tra mình. Nón văng mất, găng tay còn. GPS mất, súng ngắn dưới đùi mất, dao trên vai mất, trong túi áo còn miếng sô cô la đã bể nát. Landon không còn một điều kiện nào để liên lạc, gởi tín hiệu cầu cứu với “Quạ đen”. Vì là lính đánh thuê nên anh không có một giấy tờ dấu hiệu gì để có thể nhờ người dân giúp đỡ cho một quân nhân Mỹ khi lâm nạn. Landon bắt đầu chạy chậm, nhắm hướng những cây lá lấp lánh dưới ánh sáng mờ của bầu trời đêm. Anh phải tránh khỏi nơi rớt xuống càng xa, càng tốt, vì Taliban sẽ lùng sục nơi đó để bắt sống và trả lại cho đơn vị của anh để lấy tiền thưởng.

Hồ Đắc Vũ
Bị truy nã
Có tiếng la từ phía hông phải.
– Ê! Thằng lính Mỹ chó chết! Tụi tao đã thấy mầy núp trong bụi cỏ gai…Ngay đó! Chui ra đi! Tụi tao không giết đâu!… Ê! Thằng Mỹ… Sao chưa Chui ra!
Landon nằm sát xuống nghe tiếng chân… Toán Taliban chừng 3 người, đang rọi đèn pin vô những bụi cỏ gai trong khu rừng thấp phía sau lưng, nơi anh rớt xuống.
– Ê! Chui ra thằng Mỹ!… Mầy núp trong đó chứ gì? Ra đi! Tụi tao tha!
Landon bò nhanh về phía trước. Tiếng la của tụi Taliban nhỏ dần.
Mặt trời đã nằm trên đầu của rừng cây trước mặt. Landon ngước mặt, quan sát khu vực chung quanh, tối hôm qua anh đã bò một đoạn khá xa nơi mình rớt xuống, bây giờ thì anh đang nằm trong những bụi cây của khu rừng thông.
“Cần thiết nhất là phải tìm gặp dân ở đây, mượn phone của họ để liên lạc cấp cứu với phòng hành quân”
Landon kéo nhẹ cành cây, hút những giọt sương lấp lánh trên mặt lá.
“Phải rất cẩn thận, vì chẳng may gặp người dân theo Taliban… Họ sẽ báo cho Taliban! Và mình chầu Ala.”
Hút được ít sương, Landon đã hết khát, anh lấy bao sô cô la nát vụn trong túi, rắc mấy miếng ra lòng bàn tay, ăn bữa sáng.
Landon bắt đầu chạy từng đoạn ngắn, núp sau những cây thông, để khỏi bị người dân ở khu nhà dưới chân đồi nhìn thấy. Chừng mười phút. Anh đã nằm sát trong lùm cây, cách các mảnh vườn trồng cà chua, dưa leo, sau lưng những căn nhà chừng 20m. Landon nằm yên, nhắm mắt ngủ. Anh phải đợi tới tối mới có thể bò vô tiếp xúc với người dân, tìm sự giúp đỡ.
– Gâu! Gâu! Gâu!
Tiếng chó sủa bên khu nhà. 3 anh Taliban cầm súng đang đứng nói chuyện với 2 người dân, có vẻ là vợ chồng chủ nhà. Landon đoán là họ đang truy lùng anh, vì người lính Taliban luôn chỉ tay về hướng khu rừng cỏ gai, nơi anh rớt xuống. Những người Taliban đi qua căn nhà tường gạch. Có 2 người mặc áo choàng trắng bước ra nói chuyện với họ, chỉ xuống dưới chân đồi. 3 anh Taliban cầm súng quay trở lại, đi vòng xuống dưới, không truy lùng ở khu này nữa. Landon nhìn hướng mặt trời, anh nghĩ đã 4 giờ chiều, thấy khu nhà quá vắng người, Landon bò nhanh tới sát khu vườn trồng cà chua, dưa leo. Đợi mặt trời vô đám mây đen, chung quanh hơi tối lại. Landon bò vô, đưa tay hái trái dưa leo dài.
Bị bắt
– Bộp!
Đầu anh bùng cơn đau, chung quanh tối thui.
– Ê! Thằng Mỹ!
Tay ai đó tát vô mặt Landon, anh nhấp nháy mắt.
– Ào!
Sô nước lạnh tạt vô người, Landon ngợp nước, ho sặc sụa. Một cái tát khác vô mặt anh. Landon mở mắt. Anh bị cột cứng hai chân, hai tay vô cái ghế gỗ. Trước mặt là một ông già Ả Rập mặc áo choàng đen, bịt mặt, bà vợ mặc áo choàng xanh, cũng bịt mặt. Ông già nắm áo Landon.
– Mỹ? Mỹ?
Landon gật đầu.
– Đúng! Mỹ!
Ông quay lại nói với vợ một tràng Ả Rập! rồi cả hai đưa tay lên trời.
– Ala! Ala! Ala!
Bà vợ rú lên với tiếng Ả Rập! Cả hai lại đưa tay lên trời.
– Taliban! Taliban!
Landon toát mồ hôi… Mẹ! Chết rồi!
“Taliban! Taliban!” Có nghĩa rằng. Hai ông bà này sẽ nộp Landon cho Taliban để lấy tiền thưởng! Đúng! Landon đã đoán đúng!
Ông già Ả Rập lấy ra cuộn dây nhựa, tới sát Landon. Cột chặt mấy vòng ở cổ anh, kéo xuống dưới chân. Cánh cửa sau mở ra, bà vợ đẩy chiếc xe mô tô cũ của quân đội Liên Xô ngày xưa, có thùng chở bên hông. Ông chồng đưa tay.
– Đẩy sát tới đây!
Bà vợ đẩy chiếc xe tới.
– Phụ tôi khiêng nó bỏ vô thùng.
Bà vợ phụ ông chồng, khiêng Landon đang bị trói như một khúc xúc xích, bỏ vô thùng xe.
– Bây giờ ông chở nó tới hang núi của Taliban… Giao cho người ta! Lấy 2 trăm đô!…
Nghe tới “Taliban” Landon biết chắc là họ sẽ chở mình đi nộp cho Taliban! Vậy là chết! Landon cố vẫy vùng dưới những vòng dây nhựa. Ông chồng dộng một cú vô mặt Landon, anh nổ đom đóm mắt, bật đầu ra phía sau. Bà vợ giúp chồng đẩy chiếc xe ra khỏi nhà.
– Shalom!
Vợ chồng chị hàng xóm chào.
– Shalom!
Ông già đạp máy xe.
– Brum! Brum.
Chiếc mô tô nổ.
– Ai trên xe vậy?
Chị hàng xóm bước tới gần, hỏi
– Ủa? Nhà ông có người bệnh à? Ông chở bệnh nhân vô bệnh viện?
Chị hàng xóm hỏi.
Ông già nói.
– Không có ai bệnh!
Ông chỉ tay vô Landon.
– Anh ta là lính Mỹ, rớt trực thăng trong vùng này từ hôm qua, đang bị Taliban truy nã gắt!… Tôi bắt được ngoài vườn khi anh ta định ăn cắp dưa leo… Bây giờ mang cho Taliban… Lấy tiền thưởng!
Chị hàng xóm nhìn Landon.
– Lính Mỹ bị Taliban truy nã?
Chị đưa tay lật mặt Landon đang gục xuống… Chị hàng xóm rút tay ra.
– Ô! Ala!
– Sao? Chị biết anh ta?
Ông kia đang ngồi trên xe, quay lại hỏi.
– Ờ!… Không!… Nhưng ông sẽ được thưởng bao nhiêu?
– Lính 200 đô! Nếu sĩ quan thì 400!
– Vậy là ông phát tài.
Chị hàng xóm bước vô nhà. Kéo tay ông chồng đang đứng ngay cửa nhìn ra.
Ông già gọi phone báo cho Taliban.
– Tôi tóm được người lính Mỹ!
Ông già gật đầu.
– Được! Tôi chở nó tới ngay!
Ông lên xe, sang số, chạy đi.
Trời sắp tối. Ánh đèn của chiếc mô tô rọi sáng con đường mòn băng qua khu núi đá lởm chởm, về hướng rừng cỏ gai, nơi Landon rớt xuống. Hang của Taliban, cách đó nửa cây số
Chiếc xe bán tải từ phía sau núi đá phóng ào ra. Chạy về hướng mô tô. Chiếc mô tô vừa qua khỏi tảng đá lớn thì máy rú lớn, ông già bị sợi dây ny lông, cản ngang mình, bật ngược, té văng về phía sau. Hai bóng người bịt mặt sau tảng đá chạy ra. Một người dựng chiếc mô tô đứng lên, tắt máy xe, Landon vẫn nằm im bên thùng xe, người kia lấy chiếc bao tải trùm ông già lại, cột miệng bao, kéo sát vô bụi cỏ.
– Hello!
Một người lắc vai Landon. Anh mở mắt! Nhìn chung quanh.
– Taliban?
Anh hỏi.
Giọng đàn bà, nói tiếng anh rất rõ.
– Không! Những người bạn!
– Bạn?
Một người khác lấy dao, cắt hết những vòng dây nhựa.
– Cám ơn!… Bạn!
Landon bước ra khỏi thùng xe. Hai người kia đứng trước anh, cả hai cùng mở vải bịt mặt.
Landon ngạc nhiên.
– Ơ! Tôi nhớ là….
– Đúng!…
Người đàn bà cười.
– … Chúng tôi là hai vợ chồng kỹ sư… Anh đã tha khi tấn công vô căn cứ bí mật của Taliban!
– Cám ơn anh chị!
Landon bước tới ôm hai vợ chồng.
– Nhưng anh phải chạy lẹ! Tụi Taliban đang trên đường tới đây bắt anh!…
Người vợ nói.
– Anh chạy thẳng đường này! Chừng 20 phút là tới đồn cảnh sát Afghanistan… Họ sẽ giúp anh trở về đơn vị…. Chạy lẹ lên!
Landon nhảy lên mô tô, nổ máy chạy đi, nhưng không kịp!
– Tạch! Tạch! Tạch!
Chiếc bán tải đã nã tràng Ak về hướng Landon. Hai vợ chồng kỹ sư chạy trốn vô núi đá.
Landon biết rằng, rất khó để trốn thoát được bọn Taliban với chiếc mô tô có tốc độ quá chậm so với bán tải. Vậy là, thay vì chạy thẳng. Landon quay chiếc Mô tô chạy lên cao, nghiêng sườn đồi.
– Tạch! Tạch! Tạch
– Cling! Clang!
Những viên Ak bắt đầu trúng vô thùng xe. Chiếc bán tải rú máy chạy sát sau lưng.
– Tạch! Tạch! Tạch
Loạt Ak cày tung lớp đất trước bánh xe… Landon bẻ quặt tay lái, quay ngược lại, đối diện với xe tải. Anh cúi đầu xuống, chạy lướt qua.
– Tạch! Tạch! Tạch
– Cling! Clang! Cling! Clang!
Loạt Ak trúng thân xe, bay xèo xèo trên đầu Landon. Anh chạy chậm, quẹo vô khu mỏm đá lởm chởm trên sườn đồi, chiếc xe tải vòng đầu lại, phóng theo Landon. Mô tô dễ dàng leo lên những mỏm đá chạy băng về phía trước. Xe tải bắt đầu gặp khó khi leo qua đá, tiếng máy xe rú lên bánh xe quay ken két, tuột trên mặt đá, những lớp đất dày bắn về phía sau. Landon chạy chậm xuống đồi. Chiếc xe tải qua khỏi khu núi đá, chạy xuống dưới, vòng qua trái chận đầu Landon.
– Tạch! Tạch! Tạch
Loạt Ak làm tung lớp đất đá, bắn vô mặt Landon, anh quẹo xe qua trái, chạy chậm xuống sườn đồi. Một tràng Ak bắn sát đầu mô tô.
– Thằng Mỹ chó chết! Tụi tao sẽ bằm nát mầy!…
Landon chạy xuống.
– … Sẽ bắn tung cái đầu của thằng xâm lăng, tàn phá đất nước tao…
Landon vẫn chạy xuống.
– … Sẽ đốt sống mầy! Tế Ala!
Landon chạy chậm lại.
– … Sẽ lấy tro mầy cho quỷ dữ!
Landon ngừng lại.
– Brum! Brum! Brum!
Landon rồ ga chiếc mô tô, anh đứng yên. Chiếc bán tải từ sau lưng chạy ào tới.
– Tạch! Tạch! Tạch
Tràng Ak bắn vô Landon.
– Ahhh!
Viên đạn xuyên ngang vai Landon rát rạt, tay trái bùng cơn đau… Anh chạy chậm xuống đồi, chiếc xe tải đã sát sau lưng, bất thình lình, Landon nghiêng qua trái, rồ mạnh ga, chiếc mô tô chồm lên, phóng đi, chiếc xe tải phóng theo. Landon nằm rạt xuống rồi đứng thẳng … Chiếc mô tô phóng qua phiến đá trước mặt, bay ra khoảng không, rớt xuống sườn đồi phía dưới, ngay con suối cạn. Chiếc xe tải cũng văng lên cao, bay ra khoảng không.
– Bùm!
Cũng rớt xuống sườn đồi phía dưới, nhưng nẹt lửa … Nổ tung ngay con suối cạn.
Landon chạy tới. Hai người Taliban nằm chết sau thùng xe, anh tài xế đang cháy như cây đuốc. Landon móc túi anh Taliban, lấy cái phone tay.
– Hello! Đây Landon, gọi “Quạ đen”! Hello! Đây Landon gọi “Quạ đen”!
– Bíp! Bíp! Bíp!… Sơn cước 4 nghe rõ! Sơn cước 4 nghe rõ!
– Cấp cứu khẩn cấp! Cấp cứu khẩn cấp.
– Trực thăng trên đường tới! Giữ đúng vị trí!
Landon đưa tay ôm vết thương bên vai trái… Anh té xuống.
HĐV










