Lãm Thúy, một hồn thơ dịu dàng, nhân hậu. Cô sinh tại Nhơn Ái, Phong Điền, Cần Thơ. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Cần Thơ. Sang Mỹ từ năm 1992, hiện định cư ở Maryland. Tác phẩm gồm: Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi, Từ Mẫu & Thâm Tình. Thơ Lãm Thúy bàng bạc nỗi buồn nhẹ nhàng, đọc cảm thấy lòng được an ủi. SAO KHUÊ

mẹ ơi vĩnh biệt

 

Mẹ ơi, con về không kịp

Giấc dài mẹ đã hôn mê

Ðôi mắt thân yêu đã khép

Mẹ đâu hay biết con về!

 

Con đi đầu non, cuối bể

Mấy mươi năm, mẹ vẫn chờ

Giờ sao lạnh lùng quá thể

Gọi hoài, mẹ vẫn trơ trơ!

 

Mẹ ơi, lòng đau như cắt

Chuyến phà đêm chở xác về

Có một tinh cầu vừa tắt

Lạnh lùng sông chảy dòng khuya…

 

Sáng nay, người ta khâm liệm

Áo quan đóng nắp lại rồi

Từ đây muôn đời, vĩnh viễn

Ðâu còn thấy nữa, Mẹ ơi!

 

Thân xác vùi trong lòng đất

Mẹ nằm giữa một đồi hoa

Mẹ ơi, mộ vừa mới lấp

Từ đây đất lạnh là nhà!

 

Từ đây tuyệt vô hy vọng

Quê hương mất dấu thiên đường

Mẹ mang theo niềm vui sống

Lấp cùng dưới đáy mồ chôn!

 

Mẹ ơi, xác thân yêu dấu

Vùi trong đất lạnh đời đời

Hồn con không nơi nương náu

Biết tìm đâu nữa, Mẹ ơi!

 

Lặng nhìn bàn thờ nghi ngút

Di ảnh mờ trong khói hương

Thấm nỗi đau buồn tang tóc

Còn gì mà tiếc, mà thương!

 

Mẹ ơi, tử sinh chia biệt

Một lần cho đến thiên thu

Nghĩa là muôn đời, muôn kiếp

Hết mong gặp Mẹ nhân từ!

9/10/11

Xem thêm:   Khoa Hữu

 

 

 

Những bông hoa tím trong vườn cũ

Nở từ dạo đó đến nay chăng?

Ở giữa hôm nay và quá khứ

Dường như chẳng có mấy mươi năm

 

Dường như ta chẳng hề đi khỏi

Vẫn ở nhà xưa, mái lá nghèo

Mẹ quét sân, chiều vang tiếng chổi

Ðàn em cười nói, điệu vui reo…

 

Vẳng tiếng đàn xưa cha cất giọng

Bài ca kháng chiến thuở kiêu hùng

“ Nhi nữ tình trường” giăng lưới mỏng

Cha đành “ Khí đoản”. Bỏ tang bồng

 

Ta vẫn qua sông từng sớm nắng

Con thuyền bé nhỏ, nước đầy khoang

Em còn đợi bên đường thầm lặng

Chút tình hư huyễn trải mênh mang

 

Ðường quê bóng rợp, chân khoan, nhặt

Vạt áo bay theo dáng liễu buồn

Ướp nhạc, pha thơ, hồn dìu dặt

Ði về mấy bận, gió mây vương..

 

Ôi ! những chiều đông về. Áo mỏng

Lòng ta: Cô phụ . Lạnh hoang mang

Nở trong chinh chiến. Ðời vô vọng

Tháng năm ngồi đợi sắc hương tàn!

 

Vẫn tưởng như ta còn ở đó

Vàm sông ráng nhuộm, tím hoàng hôn

Mẹ nấu cơm chiều, đang nhóm lửa

Mái nhà khói quyện, ấm cô thôn.

 

Cuối vườn, có cội bằng lăng nở

Chiều nao rụng cánh, tím nương bèo

Nhà ai hoa giấy bay trong gió

Cánh mỏng manh buồn, nước cuốn theo…

 

Vẫn tưởng ngoài hiên đời, gió rít

Ta nằm nghe tiếng gọi đò khuya

Ðiệu buồn trong gió ngân da diết

Vọng giữa giang hà bao sắt se

 

Và chắc sáng mai ta thức dậy

Sân ngoài sẽ nở trắng phù dung

Ðám lục bình xuôi theo dòng chảy

Ðôi bờ sông nước rộng mênh mông..

 

Tưởng như ta gọi_ dù rất khẽ

Vẫn tiếng thân yêu, mẹ đáp lời

Chao ôi ! Cách biệt nhau là thế

Nhớ xót xa lòng quá. Mẹ ơi!

 

Chiều nay đứng bên trời viễn xứ

Nghe bụi thời gian lấp nửa đời

Vẫn tưởng như cánh hoa tím cũ

Nở từ dạo ấy vẫn chưa phai.

 

Xem thêm:   Trân Sa

sông chiều mênh mông

Tặng Dì Út Hơn

Người còn đứng lại bên sông

Phà đi ngược nước, chiều mông mênh chiều

Khói sương bờ bến quạnh hiu

Bàn tay còn vẫy, trông theo, mắt mờ…

Lệ còn đọng mấy trang thơ

Liêu trai dáng cũ đã nhoà thời gian

Còn chăng những giấc mơ tàn

Vầng trăng cổ độ, hương Hoàng Lan phai

Còn chăng sầu một cõi đầy

Nên trường giang cũng u hoài nước trôi

Lãm Thúy