Đinh Thắng sinh năm 1950 tại Điện Bàn, Quảng Nam. Cựu sĩ quan Quân Lực VNCH. Vượt biên năm 1982. Định cư ở San Jose làm lao động tay chân 20 năm, hiện là cư dân Garland, TX.

Tác phẩm đã xuất bản: Việt Nam Thi Sử 1, 2, 3 do Ý Thức in. ( www.vietnamthisu.com )

Thơ đã in: Thi tập Trắng Bay do Thư Ấn Quán in.

Thơ của Đinh Thắng nặng tình với đất nước, quê xưa, ngôn ngữ đôi câu còn thô mộc, nhưng nhờ ý tình chân thật nên dễ đi vào lòng người.

SAO KHUÊ

 

độc ẩm

 

Rượu rót rồi nhưng chưa uống

Một chiều đông chưa qua

Ta ngồi quán nhỏ

 

Bếp lửa hồng đốt cháy gió căm căm

Ðường tỉnh lộ có chuyến xe đò rất muộn

Ngươi chưa về làm sao ta say!

Mùa đông đất xám như mây xám

Mưa chưa rơi mà ướt cả đường

Bếp lửa vẫn còn hong hương cũ

Rượu chưa xong mà nước cũng chưa thôi

Xứ sở từng vùng vừa đổi cuộc

Ngươi đi ta ở lại đất đai này

Bọn mình những đứa không hề ác

Mà chết thình lình không ai hay

Nguyễn Duy Trợ chết đồi Thượng Ðức

Ðặng Trần Khanh chết dốc An Khê

Ra đi mấy đứa quân trường cũ

Có kịp nhìn nhau lúc trở về?

Ta đợi bọn mình trên đỉnh dốc

Chén rượu già nua tuổi thanh xuân

Mời nhau câu chửi lời thông tục

Hỏi gió đưa chi tiếng vạc buồn

Cây cột ngả nghiêng nền đất cháy

Còn ai mà biết được ai say?

Ta vừa tàn phế đôi năm trước

Nên hiểu người đi mặt đất này

Trời tối xuống rồi đèn không tỏ

Ngươi không về làm sao ta say!

 

Xem thêm:   Thời chia xa

tôi nghe trong cõi đá vàng

(cảm tác từ Cõi Đá Vàng của nhà văn Nguyễn Thị Thanh Sâm)

 

Người đàn ông bạc bẽo

Ði mãi chẳng thấy về

Nắng chiều lụn song khuê

Người đi ôm tổ quốc

Không dễ dàng chi hay

Mai đi, ừ, mai đi

Mai về, ừ, mai về

Tiễn nhau như điềm gở

Nên thà cứ đi không

Ước mơ trời lồng lộng

Ði nào chẳng nhớ thương

Hương cau mùa hạ cũ

Xa ngái rồi mấy thu

Em trôi trên sợi tóc

Mẹ ngồi phố quạnh hiu

Con chim từ quy hót

Gọi hoài đỉnh nước non

Giá chi như hèn mọn

Không mộng giải bùa thiêng

Bẻ cong hồn kháng chiến

Oan khiên mặc máu hồng

Tiếc thay cây tên độc

Thí nghiệm một trò chơi

Tội tình chi em chết

Ðường nầy đúng hay sao?

Sông khuya về nhà mẹ

Còn lại chỉ cành mai

 

Vắt lên khăn bông mỏng

Màu nầy mẹ thích không

Mẹ ơi đêm lồng lộng

Ngồi viết điều trần khuya

Ðèn con mẹ thắp sáng

Bây giờ mẹ ở đâu

Mẹ đi nào ai biết

Con chết nào ai hay

Hoang sơn người bạn thiết

Mồ lạnh cười thiên thu

Nửa đêm nghe đập cửa

Tiễn người chẳng giải oan

Bàn tay không vấy máu

Chắc gì không dối gian?

Mùa đông trên suối cạn

Em đi đắp ân tình

Cơn mưa nào phụ rẫy

Xô em về lặng thinh

Cầu treo không qua nữa

Từ chối đời bụi bay

Em đi về cõi khác

Chết sáng nào ai hay

Tự do như mưa vỡ

Tan tác giữa bờ đê

Nhà em hương gió núi

Em về có phải không?

Bên sông đồn quân giặc

Sương giá mờ giăng giăng

Bên nay chờ trừ tịch

Sao muộn vì lẻ loi

Hàn huyên đôi câu nói

Ra đi chẳng trở về.

chiều cuối năm

 

Xem thêm:   Thi Hạnh

Chiều cuối năm ngồi ở Guymon

Thị trấn nghèo rất nhỏ

Ðông giữa mùa, tuyết phủ tràn cây cỏ

Ðá băng khô, ngày khí lạnh căm căm

Mây không bay, mặt trời không có, cuối năm

Tìm hơi ấm nhỏ nhoi, hơi thuốc lá

Ta cư dân hay ta là khách lạ?

Hai mươi năm chưa đủ để thành quen

Ngồi nhà trọ mơ về quê hương xa lắc

Chiều cuối năm bên ấy đã sang năm

Nghe nao nao lòng dạ cũ

Xôn xao niềm vui xưa

Ôi, Guymon xa lắc phố phường

Nhìn đồng tuyết băng không thấy dấu quê hương

Lại mang mang “Con Ðường Nước Mắt”

Buồn cho người da đỏ phải di dân

Chợt nghe ù ù cơn gió thổi

Tuyết sót trên cành chưa kịp đông bay

Chiều cuối năm, buồn thay!